Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Sau 3 năm chờ đợi

  Cuối cùng sau 3 năm, tính từ lúc bắt đầu có tin đồn từ năm 2009, đến nay đã 3 năm. Giờ mới được có trong tay Rurouni Kenshin live action hoàn chỉnh.

   Xúc động dã man tàn bạo. Cơ mà có trong tay rồi mà vẫn chưa dám xem vì chưa có vietsub, giờ lại phỉ đợi file torrent để tải bản đẹp và engsub. Hi vọng 1,2 ngày nữa là được xem luôn, sốt hết cả ruột :(

 

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Lễ cưới chị gái

   Cuối cùng cũng có mấy cái ảnh rõ nét hôm chụp đám cưới chị mình <3


 
 
Đại gia đình
 
 
Chụp với gia đình mình <3
 
 
Mấy anh em chụp với nhau <3
 
  
 
 
Thực sự mong chị ấy mãi mai được hạnh phúc và anh rể sớm được chuyển về gần đây sống cho chị mình đỡ buồn. Lấy chồng bộ đội khổ thế đấy. :))))
 
 
 

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Hơi thất vọng nhưng dù sao thì cũng Merry Christmas Minna!

  Hì hục cả đêm gấp gấp cắt cắt cuối cùng chẳng được giải rút gì. Rõ nội dung thi là tiết kiệm sáng tạo vậy mà cuối cùng lại chấm cao cho những lớp chi nhiều tiền.

   Buồn thật đấy. Buổi sáng lên lớp có được 4 đứa lên làm cùng nhưng trong đấy có một đứa làm được một tí rồi phắn. Mình lại cùng với ba đứa còn lại hì hụi làm. Mệt hết cả người ngợm.

  Kể ra thì người ta nhận xét cũng đúng, lớp mình làm không có điểm nhấn. Căn bản một phần mình cứ mải gấp quá thành ra quên luôn vụ đó. Với lại vị trí phòng trang trí lớp mình tệ ghê.
   Thôi, năm sau rút kinh nghiệm vậy.
   Văn nghệ cũng không được giải gì. Mà ai bảo mấy con trong đội văn nghệ cứ thích nhảy gợi dục kiểu cầy bớp cơ, các thầy cô ai mà thích cho nổi, mặc cái bộ vãy cũn cỡn hở hết cả mông, nhìn phát tởm. Haizz, sao mà ghét cái lũ cầy bớp thế không biết, đúng là chỉ có những đứa xí xớn thích thôi. Mà thôi, kẹ cha chúng nó, muốn làm gì thì làm, không gây hại cho mình với cả lớp là được.

   Quan trọng là giờ phải show mấy cái ảnh lên phát. :))


 Merry christmas!

 
 
 
 

Chuẩn bị Noel

     Hì hục đến tận hơn 2 giờ đêm làm mấy cái này chuẩn bị cho buổi trang trí lớp cho Noel ngày mai. Công nhận mình cũng không đến nỗi nào.:))))

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Cây thông

           Chuẩn bị cho noel trên lớp, tập tành gấp giấy được cây thông. Đẹp hơn mình tưởng :))))

Một chút về phim ảnh


     Ai ai dù có ghét xem phim đi chăng nữa cũng chắc chắc đã xem ít nhất vài bộ phim rồi. Ngày xưa khi nhiều nhà chưa có ti vi và cũng chưa có nhiều kênh với internet chưa phát triển mạnh như bây giờ thì được xem phim quả là một niềm hạnh phúc khó tả.
     Mình là mình rất thích xem phim. Thể loại phim yêu thích là hành động, viễn tưởng, phiêu lưu mạo hiểm của Mĩ; tâm lí gia đình, điều tra phá án, học đường của Nhật, càng lớn thì mình càng thích những phim có tính hàn lâm một chút :))) (dùng từ đó nghe cho oai chút).

     Mình không thích phim hàn quốc, thậm chí là ghét, ngày xưa cũng có xem vài phim nhưng đúng là phim hàn quá nhạt và nhàm, dù không phải tất cả nhưng tóm lại cũng thuộc diện đa số. Phim hàn lúc nào cũng quan trọng nhất là trai xinh gái đẹp, dù có đóng vai nghèo kiết xác cũng phải diện hàng hiệu từ đầu đến chân, điện thoại xin nhất có thể. Mới nhìn thấy thế đã thấy phản cảm rồi. Hàn quốc là nước phát triển nhưng dân hàn cũng đâu có được mức sống đó. Motip phim quen thuộc, tình yêu trai gái tay ba tay tư... rồi thì bệnh tật chết chóc, rồi thì hoàng tử lọ lem... tóm lại là phim hàn luôn đặt nặng vấn đề tình cảm và cuộc sống xa hoa lên đầu, thành ra một bộ phận lớn người xem tại VN (chủ yếu từ độ tuổi 10-30) vô cùng thích. Vì nó quá hào nhoáng, quá cổ tích, xem phim lại được ngắm thần tượng nên ngày càng thu hút. Tóm lại, thực chất là rỗng ruột. Phim điện ảnh hàn thì càng lúc càng thoáng, toàn lấy bạo lực và tình dục ra câu khách, dù có ca lên tầng này tầng nọ là vấn đề xã hội nhưng lạm dụng những cảnh quay chẳng khác gì phim cấp 3 thì mình nghĩ chẳng có gì nghệ thuật ở đây hết. Là câu khách hết. Cứ lôi  nghệ thuật ra bào chữa, khổ thân cái từ "Nghệ thuật". Phim hàn xem được chỉ có thể chiếm 10% trong tổng số tất cả các phim hàn sản xuất. Mình dám chắc chắc về điều đó.

      Phim Mĩ ngày xưa có rất nhiều phim hay, nhưng giờ thì hơi bị lạm dụng kĩ xảo, có quá nhiều phim bạo lực trên mức cần thiết và càng ngày càng đi theo lối mòn. Tuy vậy, Mĩ vẫn là thiên đường phim ảnh, dù thế nào phim Mĩ cũng rất lôi cuốn, hấp dẫn, căng thẳng, kịch tính. Nhưng mà giảm nhẹ sex, bạo lực, phim anh hùng, lạm dụng kĩ xảo cả về hình ảnh lẫn âm thanh thì tốt hơn. Có thể nhìn rất hoành tráng nhưng thực chất lại làm lu mờ diễn viên - những người này mới là linh hồn của diễn viên và cần được đầu tư nhất.

     Hiện tại mình đang thích xem phim Nhật nhất. Nhật không tập trung vào bất kì motip nào hết, thể loại nào cũng có. Phim dù mang tính chất thương mại nhiều nhưng cũng không bao giờ không có những bài học, triết lí truyền tải đến người xem. Phim Nhật thường nhẹ nhàng (với các phim tâm lí, tình cảm), khá kén người xem, nhưng ai đã xem rồi thì không dứt ra được. Màu sắc phim Nhật thường ảm đảm, có lẽ vậy nên nhiều người không thích phim Nhật. Mình thực sự thích việc xem đi xem lại một bộ phim Nhật vì càng xem lại mình mới càng hiểu được phim hơn. Phim Nhật tinh tế đến từng chi tiết, bởi vậy khi xem lại ta mới thấy, ồ, thì ra là vậy, mình đã bỏ qua chi tiết đó, không ngờ nó lại có ý nghĩ lớn như thế... Phim truyền hình Nhật thường khá ngắn (trừ một số thể loại đặc biệt), chỉ dao động từ 8-> 13 tập. Người Việt Nam ngày xưa được xem Oshin, đó là một bộ phim Asadora, những dạng phim này được chiếu vào buổi sáng, với thời lượng 15' một tập, bộ phim thường kể về cả cuộc đời của một con người nên khá dài hơi, khoảng ít nhất hơn 100 tập nên người VN mình luôn nghĩ phim Nhật dài dòng nhưng thực chất thì không phải vậy. Xem phim Nhật bạn thường phải tua xem lại vì diễn biến rất nhanh, không như phim hàn, toàn phải tua nhanh đi vì quá dài dòng. Dòng phim tâm lý của Nhật rất sâu sắc nên luôn khiến khán giả bị ám ảnh mãi. Đó cũng có thể coi là một điểm lôi cuốn của phim Nhật. Nhật không giỏi về phim hành động, võ thuật, phiêu lưu mạo hiểm nhưng vẫn có khá nhiều phim xuất sắc, kĩ xảo hoành tráng. Live action là một phần vô cùng quan trọng trong ngành công nghiệp điện ảnh Nhật. Một năm có hàng chục phim dựa trên những cuốn manga ra đời thu hút sự quan tâm lớn từ khắp thế giởi. Tuy vậy phim Nhật cũng còn nhiều điểm hạn chế như màu sắc u ám, không thu hút, một số phim hơi giáo điều, dễ đi vào lối mòn.

Jin - Một trong rất nhiều những bộ phim truyền hình nổi tiếng của Nhật Bản.
 
 
   Mình không phải là một nhà phê bình phim ảnh, cũng chẳng phải một người viết văn hay (nếu không muốn nói là quá dở). Túm lại là chỉ muốn tản mạn một chút về gu xem phim và  cảm nhận của mình về phim của một số nước thôi. Tất cả đều mang tính chất cá nhân và chỉ là tóm lược một chút ít. 



   

Một ngày yên bình

   7h13' rồi mà chưa có tận thế, xem ra không có tận thế thật rồi. :))))

   Chiều chụp được mấy bức ảnh trời đất vần vũ. =))) Thực ra là ảnh đã qua chỉnh sửa =))).
Nghĩ cũng buồn cười, tự nhiên đúng hôm nay thì trời đẹp thế, nắng nhẹ nhàng, không lạnh lắm, không khí tươi vui :))) chẳng giống tận thế tí nào. =))))

 
 
 
 
    Thế giới đã trải qua bao nhiêu lời đồn tận thế và cuối cùng không có bất kì chuyện gì xảy ra. Thật may mắn.
 
    Nghe mẹ nói chuyện mới biết chú mình cũng tin tận thế, thậm chí tối qua còn gọi điện mời mọi người ăn chia tay??? Rượu vào rồi bắt đầu khóc lóc kêu sợ chết, rồi thì con chưa kịp lớn. Mình cũng chẳng hiểu sao chú ấy lại bệnh nặng thế không biết. 40 tuổi rồi mà chú ấy còn nghĩ như vậy sao. Sau một hồi gáo rú không ngừng, ai nói cũng không nghe, cuối cùng bị bố mình cho mấy nhát. Haizzz. Đến khổ. Cuộc sống khó khăn làm cho người ta trở nên thật tồi tệ.
 
 
    Dù sao thì hôm nay cũng không có chuyện gì tệ xảy ra cả. Chỉ chán là chưa nhận được cái túi, 4 hôm rồi, mong quá, hi vọng mai bưu điện người ta vẫn làm việc. 
 

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Tận thế.

    Giờ chính thức sang ngày 21 rồi, chẳng biết là có tận thế thật không, nếu thật thì chắc món cuối cùng mình được ăn là mì tôm =))).

                             

    Nếu tận thế thật thì mình chắc sẽ hối tiếc nhiều thứ lắm. Đầu tiên là việc không được ở cạnh bố mẹ và em gái. Thực sự mà tận thế thì mình sẽ khóc hết nước mắt mất. Gia đình là điều quan trong nhất với mình mà lại không được ở cùng gia đình vào phút cuối thì thật buồn. Điều hối tiếc thứ hai là đã làm bố mẹ vất vả mà chưa đền đáp được công ơn của bố mẹ. Điều thứ ba là mình không thể một lần nữa, đứng trên cái nóc nhà này và nhìn thành phố nhỏ của mình. Dù cho nếu không có tận thế thì mình cũng khó có thể đứng đó lần nữa vì ngôi nhà ấy không còn là nhà của mình nữa. Dù sao thì đó vẫn là điều hối tiếc thứ ba. Hai điều đầu tiên sẽ luôn làm mình thấy đau khổ nhất. Mãi mãi là như vậy.

 
 
     Anyway, hi vọng đây không phải bài viết cuối cùng của mình. 

  

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Một ngày buồn chán

   Cả ngày hôm nay lết ở nhà dọn dẹp được bao nhiêu thứ. Được một hôm trời nắng. Nắng lên là lại nẻ hết cả mặt mũi chân tay. Mùa đông năm nay vớ vẩn thật ấy, rét thì rõ muộn, tận đến sát tháng 12 mới có đợt lạnh, mùa thu gì mà nắng chang chang, không khéo đến tết lại nắng to thì khổ, mình ghét nhất là tết mà trời nắng, chẳng có không khí gì hết. >''<

   Mà đầu óc mình càng lúc càng tệ, không khéo tầm 40 tuổi là mắc luôn alzheimer thì chết mất. Cứ thỉnh thoảng lại đơ, phải cố gắng lắm mới nhớ ra được. Mà cái bệnh nghiến răng thì càng lúc càng trầm trọng, người ta thì chỉ nghiến răng lúc ngủ, mình thì cứ ban ngày bất giác lại nghiến. Chắc tất cả là tại stress triền miên đây. Cứ căng thẳng suy nghĩ rồi nghiến răng lúc nào không biết. Mình tệ thật!

    Mình đúng là kẻ thu hút động vật, ra đường thì chó nó cứ muốn thơm =))), về nhà thì con mèo nhà chủ nhà nó cứ như sắp coi phòng mình là nhà của nó rồi cũng nên. =))) Được có mỗi cái ưu điểm đấy. :))))


    Không biết là Hường nó thất hứa với mình mấy lần trong tháng này rồi ấy nhỉ, cứ đến phút cuối là y như rằng ... = =


    Hôm nay sẽ là những bức ảnh trời nắng. <3

 
 
Chỉnh sửa 1 tí là nhìn ảnh mất hết cái hồn luôn @..@
 
 
 
 

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Omamori



    Dù cực kì hậu đậu cơ mà hôm nay cũng làm xong một cái bùa hộ mạng. Gọi là Omamori thì hơi quá vì chẳng giống Omamori gì cả, giống như cái túi nhỏ thì đúng hơn, cơ mà thôi, cũng gọi là có chút tiền bộ vì đụng tới cắt may.  (o^..^)o

  


Mệt

   Hôm nay học xong quyết định đi mua Natsume với lấy bộ quấn áo cho mẹ. Đã chuẩn bị dò đường trước ở google map rồi, cơ mà có tận hai cái ngõ Yên Thế liền @@. Tìm được cái Yên Thế chuẩn thì không ngờ google nó dẫn đi qua một cái hẻm bé tí tẹo, 2 xe mà đi thì một xe phải dừng luôn =..=. Đi ra khỏi cái ngõ ấy, mình lại rẽ nhầm ra hướng khác. Ôi da, tất cả chỉ vì cái đường một chiều, làm mình mướt mồ hôi, hỏi đường bao nhiêu lần mới tìm được điểm đến. (*=..=) Đến nơi thì cái quán đấy vốn là một cái nhà bán rau, làm mình tí nữa vòng đi vòng lại, hóa ra kiêm cả bán quần áo. Mất hết cả hứng. 
    Show cái bìa Natsume thôi, bộ quần áo xấu òm, chả muốn show...

 
 
 
 
Mà hôm nay cảm xúc không được tốt lắm, cứ như người mất hồn ấy, chắc là bị stress rồi. T___T