Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

Sakura Gari

   Những cánh hoa anh đào rơi. Hòa quyện vào mặt đất ấy.
   Những nỗi đau đó dường như chẳng thể xóa nhòa. Nhưng đã là quá khứ. Hãy để nó ngủ yên. Tha thứ cho tất cả. Hãy sống. 


   Một câu chuyện buồn nhưng lại có một cái kết đẹp. Một cái kết để mỗi độc giả có thể tự cảm nhận. 
Souma chắc chắn không chết. Chỉ có điều họ có lại về bên nhau không thì tùy thuộc vào suy nghĩ mỗi người. Có thể nhiều người cho rằng nó có cái kết không trọn vẹn, nhưng thật sự với tôi nó quá hoàn hảo. Một bi kịch từ đầu tới cuối không thể có một cái kết hạnh phúc cho cả hai được, đó là điều không thể. Tốt nhất, hãy để nó trở lại điểm bắt đầu. 
   
   Rồi hai người họ chắc chắn sẽ tìm lại nhau. Hai trái tim ấy không thể tìm được nửa còn lại đồng điệu với họ được. Họ chỉ có thể ở bên nhau mà thôi. Chỉ có điều, tất cả phải chờ đợi. Thời gian sẽ làm mọi thứ trở nên hoàn hảo. 

   

   Sống mãi với những kí ức đau đớn chỉ làm bản thân đau khổ, rồi tự tàn phá mình, Chẳng thà ta quên hết, tha thứ cho tất cả, có phải cuộc sống sẽ được cứu rỗi không. Nhưng hầu như chẳng có mấy ai suy nghĩ như vậy. Rồi thì sẽ tự dày vò, hành hạ bản thân cho đến chết hay trở thành quái vật, lại tiếp tục chết trong đau đớn. Một cái kết chẳng bao giờ ngừng.

   Thế mới nói, câu chuyện này đã kết thúc một cách trọn vẹn. Dù cũng có khổ đau, nhưng không phải quá muộn, Tất cả có thể làm lại từ đầu. Dù chết hay sống họ cũng sẽ tìm cho mình được một con đường mới. 




                                             ---------------------------------------------------


    Những nỗi đau chẳng thể ngừng. Thế giới này thật tàn nhẫn. Mạnh sống, yếu chết. Tồn tại cho đến phút cuối là đã chiến thắng nó rồi, dù cho bản thân tàn tạ hay thế nào. Vẫn là chiến thắng. 
    Sống có lẽ là chiến thắng những nỗi đau. Và nó chẳng bao giờ ngừng, Người này rồi lại người khác. Vậy thì hãy tận hưởng. dù gì cũng là sống. Nó tẻ nhạt, nó tàn khốc, nó bất công, nó dối trá. 
Hãy cứ sống. 



    



Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

Mir eisblumen.

       Cái con người này cũng thật lạ. Lúc buồn lúc vui cách nhau có mấy cái giây.
       Thế là một năm nữa lại trôi qua. Năm nay cũng có thể gọi là có nhiều thứ thay đổi, nhưng chẳng có cái gì khả quan. Hi vọng năm sau mọi thứ tốt đẹp hơn. Thì cũng đã trải qua bao nhiêu khổ đau và thử thách. Vẫn có thể sống tốt, vẫn cười được. Nói chung là vẫn dở như bây giờ là được rồi.

       Lại lan man đến cái khác. Có 3 cái facebook. Một cá màu xám, nó là quá khứ. Một cái màu vàng, nó là cái giả tạo vs xã hội. Một cái màu xanh dương, nó là cái giả tạo với bạn bè, giả tạo với chính bản thân nhưng đồng thời cũng lại là sự thật. Nghe vớ vẩn thật nhỉ. Được cái, blog của mình, mình muốn viết gì cũng được. Chẳng cần đầu cũng chẳng cần đuôi.

       Cục nợ sắp ra đi, thấy cũng có nhiều cái sự vui.

       Thế giới này mọi người vẫn bảo nó thật nhỏ bé nhưng vẫn có nhiều con người muốn gặp lại mà vẫn không thể gặp được. Cơ mà gặp lại cũng chẳng biết nói gì. Thôi chẳng gặp lại hơn.

        Bản thân này thực ra là tốt hay xấu. Chẳng biết nữa. Ít nhất thì mong không bị đày xuống địa ngục.

        Ngày xưa lúc nào cũng sợ hãi mất bạn bè, không có ai chơi cùng nên trở thành một đứa cả nể. Cái gì cũng giúp, ai cũng cho lời khuyên. Tóm lạ là không nề hà cái gì. Ai cũng kêu tốt tính. Thực ra bản thân này cũng tự nghĩ mình làm những việc đó không hẳn là chỉ để giữ hay có bạn bè. Rất nhiều thứ vẫn xuất phát từ tấm lòng thật sự. Nhưng cũng có vài điều xảy ra khiến bản thân này chông chênh. Rồi lớn hơn quyết định sẽ sống vì bản thân, cái gì không thích thì không làm. Nhưng rốt cuộc vẫn không thoát được tính cả nể. Chỉ có điều là ít hơn. Nhưng rồi lại bị nói là đứa không quan tâm đến bạn bè, sống thiếu tính cảm, bla bla... Chán thật, tôi muốn sống vì tôi không được sao. Mấy người vì tôi cái gì chưa. Đấy, thế nên chẳng biết mình tốt hay xấu. Mà thôi, tốt xấu có hề gì. Sống vì mình, sống vì mình, thích làm gì mình làm, thích nói gì thì nói.
        Năm tới nhất định bỏ tính cả nể.
   
        Nhưng cũng nghĩ, hình như mình cũng có hơi hời hợt. Càng ngày càng không hiểu mình muốn gì, mình thích gì.

        Thích mùa đông, thích bầu trời âm u. Tóm lại là thích không khí xung quanh có màu xám. Nhưng ra ngoài xã hội lại có vẻ hay vẽ nên cái màu vàng vàng đỏ đỏ. Có nghĩa là khác hoàn toàn bản chất. Bên trong có bão nhưng bên ngoài nở hoa. Dù sao thì cũng khiến bản thân thấy tốt hơn. Kể ra âm u mãi cũng buồn.

        Người này nhìn thấy mặt này, người kia thấy được mặt khác. Mình là vật thể không xác định với chính cả bản thân.

        Muốn mọi thứ mãi như thế này nhưng tất nhiên là không thể.

        Thích tiền và thích ăn thật nhiều. Tức lên thì muốn mua sắm thả ga và ăn đủ thứ nhưng tình hình tài chính không cho phép. Còn phải nuôi cả em gái sau này nữa. Sống ngày càng tiết kiệm. Bố mẹ không có vung tay ra tiền được.

        Mong nhanh giải tỏa đất đai để có nhà mới. Sống ở nơi không có họ hàng cho rảnh nợ. Không muốn có quan hệ hay tiếp xúc với nhiều người trong họ hàng hiện tại. May mà cũng có vài người vẫn có thể chơi được. Nhưng về cơ bản, muốn đi xa khỏi cái dòng họ đó. Kể như bác Đ, như vậy lại hay. Thích chửi gì thì chửi.
        Những kẻ kia, sau này đây sẽ trả đủ, vậy là chẳng nợ nần gì nhau. Tôi đây chẳng cần cái huyết thống đấy, cái thứ thật nhục nhã. Dù sao thì, chắc sau này tôi cũng không thừa hơi trả lại những gì mấy người đã làm. Nhưng chắc chắn ít nhất cũng phải làm mấy người tự muốn vả vào mặt mình. Đời không cho không ai cái gì. Gieo gió ắt gặt bão, sớm hay muộn, kiếp này hay kiếp khác, không tránh được đâu.
       Gần mực thì đen, gần đèn thì rạnh, thôi thì âu cũng là cái số. Chẳng trách được.

        Cuộc sống là một mớ màu sắc hỗn độn. Muốn đẹp thì phải tự vẽ lại màu sắc cho mình. Nhưng điều đó thật khó.

         Một cái vòng luẩn quẩn.

         Bạn bè có phải gánh nặng? Bạn lúc cần mới liên hệ. Bạn đòi hỏi. Bạn xấu. Bạn bè ư? Cười.

   
         Chọn bạn mà chơi, cấm có sai. Chọn sai khổ cả đời. Lại đúng. Biết vậy rồi nhưng thay đổi làm sao?


         Muốn biến khỏi thế giới này, muốn tới một thế giới khác. Luôn tự mộng tưởng nhưng mở mắt ra vẫn đang ở đây.

         Mong rằng sau này có thể gặp được nhưng người tốt với mình. Biết rằng không thể.

         Những lời nói dối. Sợ hãi. Không biết phải làm sao. Tại sao lại nói dối. Bản thân ngu muội. Sự tự ti. Sĩ diễn hão. Sẽ chôn chặt mãi mãi được không. Nó vô hại nhưng lại đáng sợ.

         Thích nghe âm nhạc đau buồn.

     
         Thích xem, đọc những thứ máu me, bạo lực nhưng lại ghét bạo lực.

   
         Giới tính không có vấn đề nhưng lại thích mấy thằng yêu nhau. Không tin vào tình yêu, không thích lập gia đình, ghét trẻ con. Muốn ở một mình, trong ngôi nhà gọn gàng sạch sẽ, nuôi nhiều chó. Đi làm kiếm được nhiều tiền. Chỉ cần vậy. Không tin vào đàn ông. Đó là nỗi đau của quá khứ. Sẽ không bao giờ lành. Cho dù có thay đổi. Nhưng kí ức không thể thay đổi. Nhưng sẽ tha thứ. Dù sao cũng đã qua. Và sẽ sống như vậy.

         Luôn muốn nhìn thấy những thế giới khác để trốn tránh thực tại. Không muốn gặp lại bạn cũ. Thấy khó chịu.


         Tôi là ai? Tôi muốn gì? Tôi thích gì? Không biết. Tôi ghét gì? Nhiều lắm. Chông chênh.

         
          Kết quả. Sẽ trả đủ.


          Sẽ vẫn nhớ. Không thể nào quên.


          Mọi thứ sẽ vẫn như vậy chứ?


          Những khoảng lặng, những dấu cách, không liên kết, không logic, mâu thuẫn, nhưng lại là một. Hỗn độn.



           Tự mình phải giải thoát.






       


       

       

       

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Zankyou no Loser



   Chẳng có gì thay đổi nếu bản thân không thay đổi.

   Ờ, cũng biết điều đó đấy cơ mà ban thân không đủ dũng cảm để thay đổi. Quá khó để chống lại những cám dỗ trong cái cuộc sống tầm thường này. Biết bản thân tầm thường. Biết bản thân kém cỏi. Biết bản thân bất lực mà vẫn không cố gắng hết sức mình. Thỉnh thoảng lại ngồi trách mình nhưng bản thân không chịu thay đổi thì cũng chỉ như đống giẻ rách mà thôi.

   Thỉnh thoảng lại mơ mộng có thể đến một thế giới khác mà sống. Ờ, thì cũng công nhận cái thế giới này chán thật đấy. Toàn lừa dối, đố kị, bất công, chém giết lần nhau. Đến cái môi trường sống cũng chắng có không khí trong sạch mà thở. Và cuộc sống của những kẻ tầm thường như mình cứ thế mà chầm chậm trôi. Cảm giác bản thân giống như những con chim gãy cách sống vật vờ trong cái lồng to tổ chảng, chân bị còng bởi những thứ gọi là cám dỗ, sức tàn sức dại không đủ sức tháo còng mà bay đi như một vài con chim khác. Suy cho cùng cũng là tại bản thân ngu dại. Chẳng thế đổ lỗi cho ai. Lỗi tại mình mà thôi.

    Cũng muốn bay, cũng muốn khám phá những thứ khác vậy nhưng bản thân không chịu thay đổi hết sức để phá vỡ cái còng. Biết nhưng vẫn không cố gắng hết mình. Nhiều khi nghĩ mình thực sự là cái đống gì vậy. Tự căm ghét bản thân vô cùng.

    Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại. Mình cũng có nhiều lúc cố gắng nhưng có những thứ xảy đến khiến cho mọi nỗ lực của mình đi tong. Cũng quen với những cái điều đấy rồi cơ mà sao nó xảy ra nhiều thế nhỉ. Chắc kiếp trước mình làm việc gì đến độ kiếp này lay lắt thế sao. Mà không chỉ mình, những người thân trong gia đình mình cũng vậy. Liệu có phải tại cái dớp của mình không. Lần đi làm đầu tiên bị ốm suýt chết. Lần đi làm thứ hai bị mất hết tiền. Lần đi làm thứ 3 thì đã mất tiền, chất xám, công sức mà bị người ta bỏ. Đúng kiểu bóc lột + lợi dụng, thấy không khả thi để bóc lột thì bỏ. Liệu đến công việc thứ tư có thế không đây??? Đến bao giờ cuộc sống của mình mới có thể khởi sắc? Bao giờ thì mình mới có thể tự nuôi được bản thân? Đến bao giờ đây???

    Muốn bay lên nhưng sao khó vậy.

    Mình không khổ sở như những người đã bệnh tật lại còn nghèo đói, con cái phá gia chi tử, giết người, trộm cắp gì gì đó, không có nhà để ở, sống lay lắt một mình..., mình không có đến mức ấy. Nhưng có lẽ những cái mình đã từng trải qua cũng đạt được đến level nào đó về khổ sở rồi. Toàn những thứ khiến bản thân bất lực. Không nhưng thế, bố mẹ và em gái mình cũng gặp những điều như thế. Cả gia đình như kiểu có ma ám, không khá lên được. Hết chuyện nọ đến chuyện kia. Bố mẹ mình toàn bị làm ơn mắc oán. Họ hàng bỗng nhiên cô lập trong khi trước đó mình hết lòng vì người ta. Em gái học hành khổ sở suốt bao lâu, thế mà đi thi đại học bị chấm sai điểm, trượt. Uất ức. Biết kêu ai, Chẳng lẽ than trời. Mà ông trời ghét bỏ rồi than được ích lợi gì đây.



    Đúng là một thế giới điên cuồng.


    Giá như tự bản thân có thể phá được những trói buộc và thoát được cái lồng luần quẩn này.


    Mình muốn bay lên.

  







 
 

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Có nhất thiết phải cho tất cả mọi người thấy cảm xúc của bạn?

        Mạng xã hội đang ngày càng phô trương được sức mạnh của nó. Nhất là Facebook, có tới hàng tỉ người sử dụng mạng xã hội này hàng ngày và vì vậy sức ảnh hưởng của nó tới cuộc sống là vô cùng to lớn.

        FB có rất nhiều mặt tốt như kết nối tất cả mọi người với nhau. Bạn có thể dễ dàng tìm ra người bạn học cùng tiểu học đã bao năm không gặp. Thậm chí còn tìm được cả người thân thất lạc ở tận quốc gia khác thông qua sức lan truyền không giới hạn của mạng xã hội này. FB còn có thể giúp bạn có được công việc kinh doanh qua mạng vô cùng thuận lợi. Rồi đủ thứ trò chơi giúp bạn giải trí. Và còn vô vàn những ưu điểm khác nhờ tính năng kết nối vô cùng rộng lớn của nó.

        Thế nhưng mặt trái của nó cũng vô cùng nhiều, chắc cũng chẳng cẩn phải liệt kê ra làm gì nữa bới có lẽ ai cũng biết, cũng hiểu nhưng khó mà không dùng mạng xã hội được.



        Thế giới hôm nay vẫn nháo nhác về vụ mất tích bí ẩn của chiếc máy bay Boing 777 của Malaysia chở hơn 300 người biến mất không một dấu tích. Các phương tiện truyền thông thi nhau đưa mọi thông tin có liên quan tới vụ việc này. Sáng nay có vô tình nghe được bài báo nói về việc con gái của tiếp viên trưởng liên tục post các dòng tweet cảm động lên trang Twitter của cô. Thực sự mà nói, tôi không thích việc những chuyện liên quan tới sống chết như thế này cứ mang ra cho cả thế giới thấy. Có cảm giác như là sự giả tạo vậy. Nếu tôi rơi vào trường hợp như cô gái này, có lẽ tôi chẳng còn tâm trạng nào mà cầm cái điện thoại hay sờ vào cái laptop để post mọi suy nghĩ mình lên như vậy. Có thể suy nghĩ mỗi người có khác nhau nhưng tôi thấy rất khó chịu với những người như vậy. Có lẽ mọi người đã quá phụ thuộc vào cái thế giới ảo đó rồi. Cái gì cũng phải khoe, phải viết lên mạng xã hội. Cảm giác như khi viết lên đó và mọi người sẽ nghĩ mình thật hiếu thảo, mình thật tốt, mình thật thế này thế kia chăng? Bạn có thể post một vài điều lên, cái đó thì tôi thấy cũng chẳng vấn đề gì lắm nhưng mà liên tùng tục cứ post thật khiến tôi khó chịu. Dù bố bạn có chết thì cái thế giới ảo đó có lẽ với bạn vẫn cần thiết hơn đấy nhỉ? Tại sao trong khoảng thời gian đó bạn không chia sẻ với chính những người thân trong gia đình, như an ủi mẹ bạn, anh chị em bạn? Tại sao bạn phải cố gắng viết quá nhiều như vậy làm gì. Hay thứ thực sự bạn muốn là những gì tôi đã nói ở trên?
          Xin lỗi bạn khi tôi lại chỉ trích bạn khi bạn rơi vào hoàn cảnh như vậy nhưng thực sự điều tôi muốn nói với bạn là hãy chia sẻ với những người thực sự ở bên cạnh bạn hơn là việc ngồi viết những dòng đó lên. Nếu bạn không có viết lên cũng không ai nghĩ bạn không yêu cha bạn đâu. Dù sao tôi cũng cầu mong những điều tốt đẹp đến với gia đình bạn. Cầu cho chiếc máy bay trở về an toàn với tất cả mọi người.

          Có lẽ là tôi nói cũng hơi quá. Nhưng dù sao đó cũng là quan điểm của tôi về việc sử dụng mạng xã hội. Với tôi, mạng xã hội chỉ nên chia sẻ những hoạt động thường ngày, những quan điểm lành mạnh hay gì gì đó tùy mỗi người nhưng những điều như việc bạn đau khổ thế nào khi một người nào đó ra đi thì có lẽ tôi nghĩ chúng ta nên thực sự chia sẻ với những người thực sự đang ở bên cạnh mình thôi. Vì mạng xã hội THỰC SỰ KHÔNG SẠCH SẼ chút nào để bạn viết lên những cảm xúc về những người đã khuất hay những trường hợp như cô gái phía trên.

          Cũng giống như vậy, tôi có cô bạn học cùng lớp. Ông nội cô bạn đó mất, liên tùng tục không ngưng nghỉ, cô liên tục post những dòng chữ có vẻ là dàn dụa nước mắt những tình cảm dành cho ông nội lên FB. Buồn đến vậy nhưng vẫn không thê ngừng sờ vào cái điện thoại nhỉ. Tất nhiên, tôi unfriend cô bạn đó. Thứ tình cảm giả tạo, nhất là khi đến viếng, nhìn cái phong cách của cô bạn đó là tôi biết cô đau khổ như thế nào rồi.

          Ờ, mà cái kiểu như thế này mình cũng gặp kha khá nhiều rồi. Thế mới biết cái thế giới ảo và mạng xã hội tạo ra có sức khủng khiếp như thế nào. Tất tần tật mọi suy nghĩ, cảm xúc phải viết ra cho cả xã hội biết mới đúng kiểu!

          Có lẽ là có nhiều người không đồng tình với cách suy nghĩ của mình lắm đây. :3


          ------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mới đó mà đã 3 năm.
Cầu cho các vị thần linh phù hộ cho Nhật Bản.
Cầu cho linh hồn những người ra đi được yên nghỉ.
Mong những người sống sót vững vàng bước tiếp.
Mong cho những thảm họa như vậy không bao giờ xảy ra với bất kì ai nữa.

Hy vọng một thế giới hòa bình, một thế giới không có thiên tai.
Dù điều đó dường như viển vông.


Hy vọng sẽ sớm tìm được máy bay. 





Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Natsume Yuujinchou

 

   Nói đến bộ manga/anime khiến mình thấy nhẹ lòng nhất mỗi khi xem/đọc đó chính là Natsume Yuujinchou. Một bộ a/m về cậu nhóc có khả năng nhìn thấy ma quỷ Natsume.



    Natsume thừa hưởng khả năng nhìn thấy ma quỷ từ bà ngoại Reiko. Sớm mất cha mẹ từ nhỏ, Natsume phải đến ở hết gia đình này tới gia đình khác trong dòng họ. Không một ai muốn nhận cậu chính vì cậu có những biểu hiện không bình thường. Bởi thế, suốt cả tuổi thơ cậu chuyển không biết bao nhiêu gia đình. Không bạn bè, không người đồng cảm, cậu luôn cô đơn một mình. Khả năng nhìn thấy ma quỷ khiến cậu trở nên bất thường trong mắt tất cả mọi người. Bởi thế cậu luôn ghét ma quỷ. Dù thế, Natsume là một cậu bé nhân hậu, dù trong lòng cảm thấy ghét ma quỷ nhưng cậu không bao giờ muốn hại chúng cả. Suốt một quãng thời gian dài lưu lạc hết gia đình này tới gia đình khác, cuối cùng cậu được một cặp vợ chồng già sống ở một vùng quê xa xôi có họ hàng rất xa với cậu nhận nuôi, Natsume mới tìm được hạnh phúc. Đôi vợ chồng ấy không có con nên họ rất yêu quý Natsume. Tại vùng quê đó, Natsume gặp Nyanko - một ayakashi hùng mạnh và cậu cũng biết tới cuốn Hữu nhân sổ do bà ngoại Reiko để lại có chứa tên của những yêu quái bà đã đánh bại. Xuyên suốt câu truyện là hành trình trả tên yêu quái của Natsume và cũng là hành trình thay đổi bản thân của chính cậu.

     Nội dung câu chuyện nghe có vẻ đơn giản nhưng chứa trong đó biết bao câu chuyện đầy tính nhân văn. Cứ mỗi câu chuyện lại khiến Natsume trưởng thành hơn. Cậu dần có bạn bè, dần cảm thấy mình thực sự có gia đình, dần đồng cảm với yêu quái, dần mở lòng hơn với tất cả mọi người. Mỗi tập trôi qua nhẹ nhàng nhưng tràn đầy những thứ gọi là tình cảm. Là tình cảm bạn bè, tình cảm gia đình, tình cảm của cả những yêu quái dành cho cậu nữa. Ai cũng có một cậu chuyện riêng, bất kể là yêu quái hay là người, họ đều có tình cảm, đều có cuộc sống của riêng mình và những điều đó tác động rất lớn tới Natsume.

     Natsume không có nhiều tình tiết gay cấn, câu chuyện cứ nhẹ nhàng trôi nhưng lại khiến mình bị cuốn hút không rời, xem đi xem lại vẫn không thấy chán. Cứ mỗi lần xem lại, lại cảm nhận được thêm nhiều điều mới mẻ. Xem Natsume không thể nhanh nhanh chóng chóng được, phải thư thả và cảm nhận dần dần. Bởi thế mới nói, xem bộ phim luôn khiến mình thấy nhẹ lòng. Âm hưởng làng quê trong Natsume còn khiến mình nhớ tới những kỉ niệm xưa ở ngôi nhà cũ của chính mình, nhớ cả về tuổi thơ đầy niềm vui con trẻ nữa. Có lẽ vì thế mà mình càng yêu bộ a/m này hơn. Mình cũng thích nhân vật Natsume, một cậu bé hiền hậu nhất mà mình từng biết. Trên đời này thật đúng là chẳng bao giờ có một cậu bé tốt bụng đến được dường như vậy nhỉ. Cũng giận dỗi, cũng yêu ghét nhưng cậu nhất định không muốn làm hại hay tổn thương bất cứ ai. Lúc nào cũng nhẹ nhàng và điểm tĩnh. Vẻ lạnh lùng và xa cách lúc đầu của cậu cũng càng lúc càng biến mất sau mỗi tập phim. Mỗi lần thấy Natsume cởi mở với mọi người hơn, gặp được nhiều bạn bè hơn, cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc hơn khiến mình cũng cảm thấy thật hạnh phúc và thanh thản. Nhiều khi muốn có một cậu em trai ngoan ngoãn như vậy ghê. Chẳng bù cho con em mình lúc nào cũng như bà chằn. :)))) Nói vậy thôi chứ mình vẫn quý con em gớm ghê ấy nhất. :))))




    À, còn Nyako nữa chứ, mình thích Nyako sensei trong lốt mèo nhất, thích cái giọng lồng tiếng bỉ bựa nữa. nghe không thể nào mà không yêu cho được, Chỉ muốn lao vào nắn, bóp, xoa sensei thôi. Sensei ở hình hài thật cũng oai đấy cơ mà chẳng dễ thương gì cả nên không thích cho lắm. Giá mà có con mèo tròn mập như sensei chắc cả ngày mình ngồi nắn bóp nó mãi mất. :)))))

  


     À, nhắc tới Natsume khôn thể không nhắc tới phần Ost cực hay nữa chứ, từ opening, ending song cho tới các bản nhạc không lời đều rất tuyệt, thực sự là cực kì hòa vào không khí a/m lắm luôn.



     Nội dung hay, nhân vật đáng yêu, phần animation và âm nhạc cuốn hút, Natsume yuujinchou thực sự là một bộ a/m không thể không xem sau khi đã bắt đầu thấy ngán với các thể loại action khiến tâm hôn mệt lử. :)))) Mà xem vào hôm nào trời nắng ráo và có gió nhiều thì không còn gì tuyệt vời hơn. Cảm giác thật là dễ chịu lắm đó. Như được gột rửa tâm hồn luôn. :))))

   Nhân dịp sắp có ss5, mình quyết định viết bài này, mong đến ngày được coi quá, lần tới chắc chắc sẽ viết một bài về Shingeki no Kyojin - bộ a/m khiến mình đang vô cùng điên đảo về độ hay và kịch tính của nó. Khác hẳn với Natsume Yuujinchou luôn.

    Ja, mata ne, minna. ^/////^/'

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Đi lễ đầu xuân

     
     Tết đi chùa nhiều. Nhưng tâm thì vẫn không được thanh thản. Đi chùa đầu xuân ở VN thật đúng là ác mộng. Trừ một số chùa nơi mới xây dựng, chưa được nhiều người biết đến chứ còn lại thì ôi thôi chả hiểu mình đi chùa cho thanh thản hay đi chùa để ngắm mông người với rước sự chướng mắt vào thân. Bảo sao cầu gì cũng chẳng có được vì người đi nào có tâm.

    Mình ghét nhất cái trò lên chùa, thấy chỗ nào hở là thi nhau xét tiền với mang tiền ra thi nhau chà sát. Thật là vô văn hóa. Tượng Phật la liệt tiền lẻ, chỗ nào cũng nhét. Tóe loe luôn. Rồi thì cứ chuông này chuông kia thi nhau sờ, thi nhau xoa. Đùa, nhìn mấy cái cảnh đấy mình lại muốn nhét gạch vào mồm mấy cái người đấy. Như thế thì có cầu khấn bằng mấy cũng chả bao giớ ứng nghiệm gì đâu.

    Cái thói vô văn hóa nó ngấm sâu ngấm đậm vào con người VN quá rồi. Cái thói phá hoại chùa chiền, phá hoại của công mà cứ nghĩ là mang lại cho mình điều tốt đẹp. Sáng đi chùa, chiều ra ngoài cồng chùa giết gà ăn chơi. Rồi cái kiểu phóng sinh. Nghe thì có vẻ cao siêu mà sao cái hành động nó lại đáng mỉa mai thế không biết. Bắt về rồi thả xong nghĩ là mình làm việc thiện. Vãi cả suy nghĩ. Còn những cái loại mà cứ đứng ở cổng chùa rồi bắt chim chóc bán cho cái đám u mê để thả rồi lại bắt về ấy, sớm muộn thì sau này cũng bị trời tru đất diệt thôi. Sau này chắc cũng hóa thành chim, bị đứa khác nó bắt, nó đem bán cho lũ u mê nó thả, rồi lại bị bắt lại, xong cuối cùng chết rũ cánh ra thôi. Đùa chứ cái trò phóng sinh dẹp đi được rồi đấy. Chả thấy phong sinh được cái gì mà chỉ thấy chim chóc chết hàng loạt sau khi được các tâm hồn cao đẹp phóng sinh thôi!

    Rồi ở đâu mấy cái thứ ca ve rẻ tiền cũng thi nhau đi chùa chiền. Nói ra thì bảo là quá đáng nhưng mà mình ngứa mắt lắm. Cái thứ ở đâu đi chùa mà thi nhau váy ngắn hở đùi hở mông, guốc cao gót uốn lượn trong chùa. Đủ các thứ quần áo khêu gợi bước vào chùa. Phản cảm lắm. Như thế người ta chửi là con ca ve cũng chả oan uổng gì. Thích làm trò thì mời các mợ ra bar hay vũ trường thì tha hồ mà sexy, thà hồ mà hở vếu nhưng mà ấy, các mợ đã đi chùa thì các mợ ăn mặc tử tế hộ với. Tưởng mình thời trang nhưng mà xã hội nó ỉa vào mặt cho đấy.

     Chưa kể sát vách chùa là đủ thứ hàng quán thịt thựa san sát đến phát tởm. Rồi hàng cơ số cứ đi chùa xong là xuống làm mấy con gà rừng, mấy con lợn mán rồi rượu chè cười hỉ hả. Rõ mỉa mai.
Muốn ăn thì về nhà rồi ăn, làm ơn đừng có sát sinh ngay cạnh chùa.

   Rồi thì móc túi, lừa đảo, chửi bới, đánh lộn nhau diễn ra ngay tại chùa. Rồi thì trèo tường vào chùa, hay trèo lên những nơi không được phép để xờ chỗ này chỗ nọ hay nhét tiền lẻ thì lúc nào cũng diễn ra. Nhiều khi tự hỏi không hiểu họ có óc để suy nghĩ không nữa. Rác thì cứ toẹt phát là vứt, bạ đâu ỉa đấy, cái thói này không hiểu bao giờ mới hết được. Những chùa đông người đến thì rác cứ gọi là ôi thôi la liệt. 

    Kể ra mấy cái cử chỉ "văn mình" của người VN đi chùa thì có đến tết tây cũng chả hết. Tóm gọn lại là toàn những thứ chướng mắt. Với cái tình hình này thì có đến tết tây đen cũng chả khá hơn được. Thôi thì mình muốn đi chùa thì cũng phải chịu thôi chứ biết kêu ai bây giờ.


    Mình thích đi chùa Cái Bầu, chùa Ba Vàng vì ở đó người ta không cho hàng quán linh tinh mọc lên, lên chùa thì ăn cơm chay. Không muốn ăn thì mời về. Cảm giác thấy tâm thanh tịnh. Tránh xa cái chốn phồn hoa đô hội đầy những trò bạc ngược của con người. Đi Yên Tử leo núi cũng vui, cũng thấy phấn chấn và hạnh phúc khi tự mình leo được lên chùa Đồng. Cơ mà suốt 4 năm đi mình chẳng thế nào mà vào được chùa Đồng vì quá đông. Không biết khi nào mới có dịp đi Yên Tử vào mùa hè để có thể thư thái mà vãn cảnh chùa nhỉ.


     Chắc cũng chẳng có ai đọc cái blog này đâu nhưng mà nhỡ đâu mà có ai đó đọc thì mình có vài lời khuyên như thế này:

- Đi chùa làm ơn đừng nhét tiền lẻ, đừng xoa tượng. Những việc làm đó không có tốt đâu mà ngược lại là bạn đang làm việc có tội đấy. Bạn làm như vậy vừa lãng phí, vừa phá hoại của công. Hơn nữa lại là tiếp tay cho trộm cắp chứ không phải là bạn đang công đức cho chùa đâu. Tội này chắc chắn sẽ bị phạt nên nếu có làm thì lần sau xin hãy rút kinh nghiệm. Đến chùa muốn công đức bạn hãy bỏ tiền vào hòm. Đừng dùng tiền lẻ rồi nhét lung tung. Đồ đạc chùa đừng xoa. Bạn có thấy là bao nhiêu cột, bao nhiêu chuông đã bị mòn hết vì cái hành động đó không?

- Bạn công đức cho chùa không cần thiết phải lấy giấy ghi công đức về làm gì. Bạn có tâm là được rồi. Mỗi người lấy một tờ là lãng phí biết bao nhiêu tiền in ấn, tiền đó sẽ làm được rất nhiều việc có ích hơn đây. Hơn nữa nếu mang về mà bạn không bảo quản cẩn thận thì cũng không tốt tí nào đâu. Những điều này là do chính các vị tăng sư trên chùa nói. Vì thế mà hiện nay rất nhiều chùa không còn in những tờ này nữa.

- Đi chùa xin các bạn ăn mặc lịch sự, không vứt rác bừa bãi, không chen lấn, không cãi lộn, không chửi bậy. Cũng xin các bạn không ăn uống những đồ sát sinh ngay gần chùa để giữ cho chùa được trong sạch. Mỗi người đều tẩy chay những hàng quán như thế thì rồi chùa nào cũng được yên ổn. Bạn đi chùa cũng thấy thanh tịnh và thoải mái hơn.

- Đi chùa không được tự ý lấy đồ trên chùa về, bất kể là hòn đá hay cành củi khô. Chẳng phải mê tín dị đoan gì đâu nhưng thực sự đó đều là tài sản của chùa, đều có các vọng linh trú ngụ trong đó. Mang những thứ đó về là không tốt chút nào.

- Và quan trọng nhất là đi chùa đừng cầu tham lam. Hãy nghĩ tới người khác trước mình. Những người thân yêu của bạn hạnh phúc thì bạn chắc chắn sẽ hạnh phúc thôi!


Cuối cùng xin chúc mọi người có một năm mới tràn đầy những điều tốt đẹp.

Khai bút đầu xuân

  Hầy, được ngày rảnh rỗi đến phát chán nên đành lôi blog ra viết.

  Có quá nhiều thứ muốn viết mà tâm trạng nó không được ổn định cho lắm nên thế nào cũng lại thành ra một đống hồ lốn cho xem. =..=

   Tết ở nhà hạnh phúc thật. Nó đã chấm dứt chuỗi ngày đau khổ sầu não mệt mỏi không ngừng của mình. Nhưng mà tết kết thúc cũng thật nhanh. Chưa kịp cảm nhận được gì nhiều thì đã phải lên HN rồi. Chán HN đến tận xương tủy.

    Buồn và nhớ nhà. Ở nhà vui vẻ và hạnh phúc bao nhiêu thì lên HN chán ngán bấy nhiêu. Haizz. Mà cũng tại mình quen sống thụ động không chịu giao tiếp, không chịu làm lụng gì cơ. Nói chung là cũng tại bản thân cả thôi. Lười thành quen rồi. Trời thì rét lại càng lười hơn. làm sao để khỏi bệnh lười kinh niên này đây. Lười ---> Chán nản ---> Tâm trạng dở hơi ---> Thất vọng với cuộc sống ---> Điên. Mình chắc sắp đến đoạn điên rồi. Già rồi mà tâm hồn như tuổi mới lớn. Chán kinh cơ. Mà làm sao mà cuộc sống mình nó thiếu niềm tin vs hy vọng thế không biết. Lúc nào cũng thấy buồn bực và chán nản. Cám giác mình sống mà như không sống vậy. Lúc nào đầu óc cũng rối bời. Lười là một chuyện rồi, cơ mà thực sự thì cũng có nhiều thứ dẫn đến lười nữa. Buồn ghê. Sao cuộc sống mình nó không bao giờ suôn sẻ nhỉ. làm gì cũng lận đận. Có lẽ vì thế mà mình càng cảm thấy chán nản với cuộc sống hơn. Lại còn cảm thấy bản thân càng lúc càng kém cỏi. Chẳng có cái tài năng gì cho ra hồn. Làm gì nghĩ gì cũng hời hợt. Thế này bảo sao lúc nào cũng thấy chán. Sao mà mình vô dụng thế không biết. Không biết sau này mình có gặp may mắn không chứ bây giờ thấy sao mà điên thế không biết. Mình lúc nào cũng như con tâm thần ấy. Buồn buồn tủi tủi chả ra làm sao. Đầu óc thì lúc nào cũng ảo tưởng lung tung như con điên bị tâm thần phân liệt vậy. Ôi tôi ơi, sao mà tôi chán đời thế hả tôi. Sướng không biết đường mà sướng. Còn bao nhiêu người khổ sở ngoài kia người ta còn chả kêu thì thôi, đằng này được bố mẹ lo đến tận răng rồi mà vẫn kêu vẫn chán vẫn buồn.

     Mà chợt nhận ra mình giống như một kẻ đạo đức giả nửa mùa.


--------------------------------------------------------------


Ôi, khai bút kiểu gì mà lại thành ra đen tối thế này không biết. =..=