Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Khai bút đầu xuân

  Hầy, được ngày rảnh rỗi đến phát chán nên đành lôi blog ra viết.

  Có quá nhiều thứ muốn viết mà tâm trạng nó không được ổn định cho lắm nên thế nào cũng lại thành ra một đống hồ lốn cho xem. =..=

   Tết ở nhà hạnh phúc thật. Nó đã chấm dứt chuỗi ngày đau khổ sầu não mệt mỏi không ngừng của mình. Nhưng mà tết kết thúc cũng thật nhanh. Chưa kịp cảm nhận được gì nhiều thì đã phải lên HN rồi. Chán HN đến tận xương tủy.

    Buồn và nhớ nhà. Ở nhà vui vẻ và hạnh phúc bao nhiêu thì lên HN chán ngán bấy nhiêu. Haizz. Mà cũng tại mình quen sống thụ động không chịu giao tiếp, không chịu làm lụng gì cơ. Nói chung là cũng tại bản thân cả thôi. Lười thành quen rồi. Trời thì rét lại càng lười hơn. làm sao để khỏi bệnh lười kinh niên này đây. Lười ---> Chán nản ---> Tâm trạng dở hơi ---> Thất vọng với cuộc sống ---> Điên. Mình chắc sắp đến đoạn điên rồi. Già rồi mà tâm hồn như tuổi mới lớn. Chán kinh cơ. Mà làm sao mà cuộc sống mình nó thiếu niềm tin vs hy vọng thế không biết. Lúc nào cũng thấy buồn bực và chán nản. Cám giác mình sống mà như không sống vậy. Lúc nào đầu óc cũng rối bời. Lười là một chuyện rồi, cơ mà thực sự thì cũng có nhiều thứ dẫn đến lười nữa. Buồn ghê. Sao cuộc sống mình nó không bao giờ suôn sẻ nhỉ. làm gì cũng lận đận. Có lẽ vì thế mà mình càng cảm thấy chán nản với cuộc sống hơn. Lại còn cảm thấy bản thân càng lúc càng kém cỏi. Chẳng có cái tài năng gì cho ra hồn. Làm gì nghĩ gì cũng hời hợt. Thế này bảo sao lúc nào cũng thấy chán. Sao mà mình vô dụng thế không biết. Không biết sau này mình có gặp may mắn không chứ bây giờ thấy sao mà điên thế không biết. Mình lúc nào cũng như con tâm thần ấy. Buồn buồn tủi tủi chả ra làm sao. Đầu óc thì lúc nào cũng ảo tưởng lung tung như con điên bị tâm thần phân liệt vậy. Ôi tôi ơi, sao mà tôi chán đời thế hả tôi. Sướng không biết đường mà sướng. Còn bao nhiêu người khổ sở ngoài kia người ta còn chả kêu thì thôi, đằng này được bố mẹ lo đến tận răng rồi mà vẫn kêu vẫn chán vẫn buồn.

     Mà chợt nhận ra mình giống như một kẻ đạo đức giả nửa mùa.


--------------------------------------------------------------


Ôi, khai bút kiểu gì mà lại thành ra đen tối thế này không biết. =..=

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét