Mạng xã hội đang ngày càng phô trương được sức mạnh của nó. Nhất là Facebook, có tới hàng tỉ người sử dụng mạng xã hội này hàng ngày và vì vậy sức ảnh hưởng của nó tới cuộc sống là vô cùng to lớn.
FB có rất nhiều mặt tốt như kết nối tất cả mọi người với nhau. Bạn có thể dễ dàng tìm ra người bạn học cùng tiểu học đã bao năm không gặp. Thậm chí còn tìm được cả người thân thất lạc ở tận quốc gia khác thông qua sức lan truyền không giới hạn của mạng xã hội này. FB còn có thể giúp bạn có được công việc kinh doanh qua mạng vô cùng thuận lợi. Rồi đủ thứ trò chơi giúp bạn giải trí. Và còn vô vàn những ưu điểm khác nhờ tính năng kết nối vô cùng rộng lớn của nó.
Thế nhưng mặt trái của nó cũng vô cùng nhiều, chắc cũng chẳng cẩn phải liệt kê ra làm gì nữa bới có lẽ ai cũng biết, cũng hiểu nhưng khó mà không dùng mạng xã hội được.
Thế giới hôm nay vẫn nháo nhác về vụ mất tích bí ẩn của chiếc máy bay Boing 777 của Malaysia chở hơn 300 người biến mất không một dấu tích. Các phương tiện truyền thông thi nhau đưa mọi thông tin có liên quan tới vụ việc này. Sáng nay có vô tình nghe được bài báo nói về việc con gái của tiếp viên trưởng liên tục post các dòng tweet cảm động lên trang Twitter của cô. Thực sự mà nói, tôi không thích việc những chuyện liên quan tới sống chết như thế này cứ mang ra cho cả thế giới thấy. Có cảm giác như là sự giả tạo vậy. Nếu tôi rơi vào trường hợp như cô gái này, có lẽ tôi chẳng còn tâm trạng nào mà cầm cái điện thoại hay sờ vào cái laptop để post mọi suy nghĩ mình lên như vậy. Có thể suy nghĩ mỗi người có khác nhau nhưng tôi thấy rất khó chịu với những người như vậy. Có lẽ mọi người đã quá phụ thuộc vào cái thế giới ảo đó rồi. Cái gì cũng phải khoe, phải viết lên mạng xã hội. Cảm giác như khi viết lên đó và mọi người sẽ nghĩ mình thật hiếu thảo, mình thật tốt, mình thật thế này thế kia chăng? Bạn có thể post một vài điều lên, cái đó thì tôi thấy cũng chẳng vấn đề gì lắm nhưng mà liên tùng tục cứ post thật khiến tôi khó chịu. Dù bố bạn có chết thì cái thế giới ảo đó có lẽ với bạn vẫn cần thiết hơn đấy nhỉ? Tại sao trong khoảng thời gian đó bạn không chia sẻ với chính những người thân trong gia đình, như an ủi mẹ bạn, anh chị em bạn? Tại sao bạn phải cố gắng viết quá nhiều như vậy làm gì. Hay thứ thực sự bạn muốn là những gì tôi đã nói ở trên?
Xin lỗi bạn khi tôi lại chỉ trích bạn khi bạn rơi vào hoàn cảnh như vậy nhưng thực sự điều tôi muốn nói với bạn là hãy chia sẻ với những người thực sự ở bên cạnh bạn hơn là việc ngồi viết những dòng đó lên. Nếu bạn không có viết lên cũng không ai nghĩ bạn không yêu cha bạn đâu. Dù sao tôi cũng cầu mong những điều tốt đẹp đến với gia đình bạn. Cầu cho chiếc máy bay trở về an toàn với tất cả mọi người.
Có lẽ là tôi nói cũng hơi quá. Nhưng dù sao đó cũng là quan điểm của tôi về việc sử dụng mạng xã hội. Với tôi, mạng xã hội chỉ nên chia sẻ những hoạt động thường ngày, những quan điểm lành mạnh hay gì gì đó tùy mỗi người nhưng những điều như việc bạn đau khổ thế nào khi một người nào đó ra đi thì có lẽ tôi nghĩ chúng ta nên thực sự chia sẻ với những người thực sự đang ở bên cạnh mình thôi. Vì mạng xã hội THỰC SỰ KHÔNG SẠCH SẼ chút nào để bạn viết lên những cảm xúc về những người đã khuất hay những trường hợp như cô gái phía trên.
Cũng giống như vậy, tôi có cô bạn học cùng lớp. Ông nội cô bạn đó mất, liên tùng tục không ngưng nghỉ, cô liên tục post những dòng chữ có vẻ là dàn dụa nước mắt những tình cảm dành cho ông nội lên FB. Buồn đến vậy nhưng vẫn không thê ngừng sờ vào cái điện thoại nhỉ. Tất nhiên, tôi unfriend cô bạn đó. Thứ tình cảm giả tạo, nhất là khi đến viếng, nhìn cái phong cách của cô bạn đó là tôi biết cô đau khổ như thế nào rồi.
Ờ, mà cái kiểu như thế này mình cũng gặp kha khá nhiều rồi. Thế mới biết cái thế giới ảo và mạng xã hội tạo ra có sức khủng khiếp như thế nào. Tất tần tật mọi suy nghĩ, cảm xúc phải viết ra cho cả xã hội biết mới đúng kiểu!
Có lẽ là có nhiều người không đồng tình với cách suy nghĩ của mình lắm đây. :3
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mới đó mà đã 3 năm.
Cầu cho các vị thần linh phù hộ cho Nhật Bản.
Cầu cho linh hồn những người ra đi được yên nghỉ.
Mong những người sống sót vững vàng bước tiếp.
Mong cho những thảm họa như vậy không bao giờ xảy ra với bất kì ai nữa.
Hy vọng một thế giới hòa bình, một thế giới không có thiên tai.
Dù điều đó dường như viển vông.
Hy vọng sẽ sớm tìm được máy bay.
Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014
Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014
Natsume Yuujinchou
Nói đến bộ manga/anime khiến mình thấy nhẹ lòng nhất mỗi khi xem/đọc đó chính là Natsume Yuujinchou. Một bộ a/m về cậu nhóc có khả năng nhìn thấy ma quỷ Natsume.
Natsume thừa hưởng khả năng nhìn thấy ma quỷ từ bà ngoại Reiko. Sớm mất cha mẹ từ nhỏ, Natsume phải đến ở hết gia đình này tới gia đình khác trong dòng họ. Không một ai muốn nhận cậu chính vì cậu có những biểu hiện không bình thường. Bởi thế, suốt cả tuổi thơ cậu chuyển không biết bao nhiêu gia đình. Không bạn bè, không người đồng cảm, cậu luôn cô đơn một mình. Khả năng nhìn thấy ma quỷ khiến cậu trở nên bất thường trong mắt tất cả mọi người. Bởi thế cậu luôn ghét ma quỷ. Dù thế, Natsume là một cậu bé nhân hậu, dù trong lòng cảm thấy ghét ma quỷ nhưng cậu không bao giờ muốn hại chúng cả. Suốt một quãng thời gian dài lưu lạc hết gia đình này tới gia đình khác, cuối cùng cậu được một cặp vợ chồng già sống ở một vùng quê xa xôi có họ hàng rất xa với cậu nhận nuôi, Natsume mới tìm được hạnh phúc. Đôi vợ chồng ấy không có con nên họ rất yêu quý Natsume. Tại vùng quê đó, Natsume gặp Nyanko - một ayakashi hùng mạnh và cậu cũng biết tới cuốn Hữu nhân sổ do bà ngoại Reiko để lại có chứa tên của những yêu quái bà đã đánh bại. Xuyên suốt câu truyện là hành trình trả tên yêu quái của Natsume và cũng là hành trình thay đổi bản thân của chính cậu.
Nội dung câu chuyện nghe có vẻ đơn giản nhưng chứa trong đó biết bao câu chuyện đầy tính nhân văn. Cứ mỗi câu chuyện lại khiến Natsume trưởng thành hơn. Cậu dần có bạn bè, dần cảm thấy mình thực sự có gia đình, dần đồng cảm với yêu quái, dần mở lòng hơn với tất cả mọi người. Mỗi tập trôi qua nhẹ nhàng nhưng tràn đầy những thứ gọi là tình cảm. Là tình cảm bạn bè, tình cảm gia đình, tình cảm của cả những yêu quái dành cho cậu nữa. Ai cũng có một cậu chuyện riêng, bất kể là yêu quái hay là người, họ đều có tình cảm, đều có cuộc sống của riêng mình và những điều đó tác động rất lớn tới Natsume.
Natsume không có nhiều tình tiết gay cấn, câu chuyện cứ nhẹ nhàng trôi nhưng lại khiến mình bị cuốn hút không rời, xem đi xem lại vẫn không thấy chán. Cứ mỗi lần xem lại, lại cảm nhận được thêm nhiều điều mới mẻ. Xem Natsume không thể nhanh nhanh chóng chóng được, phải thư thả và cảm nhận dần dần. Bởi thế mới nói, xem bộ phim luôn khiến mình thấy nhẹ lòng. Âm hưởng làng quê trong Natsume còn khiến mình nhớ tới những kỉ niệm xưa ở ngôi nhà cũ của chính mình, nhớ cả về tuổi thơ đầy niềm vui con trẻ nữa. Có lẽ vì thế mà mình càng yêu bộ a/m này hơn. Mình cũng thích nhân vật Natsume, một cậu bé hiền hậu nhất mà mình từng biết. Trên đời này thật đúng là chẳng bao giờ có một cậu bé tốt bụng đến được dường như vậy nhỉ. Cũng giận dỗi, cũng yêu ghét nhưng cậu nhất định không muốn làm hại hay tổn thương bất cứ ai. Lúc nào cũng nhẹ nhàng và điểm tĩnh. Vẻ lạnh lùng và xa cách lúc đầu của cậu cũng càng lúc càng biến mất sau mỗi tập phim. Mỗi lần thấy Natsume cởi mở với mọi người hơn, gặp được nhiều bạn bè hơn, cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc hơn khiến mình cũng cảm thấy thật hạnh phúc và thanh thản. Nhiều khi muốn có một cậu em trai ngoan ngoãn như vậy ghê. Chẳng bù cho con em mình lúc nào cũng như bà chằn. :)))) Nói vậy thôi chứ mình vẫn quý con em gớm ghê ấy nhất. :))))
À, còn Nyako nữa chứ, mình thích Nyako sensei trong lốt mèo nhất, thích cái giọng lồng tiếng bỉ bựa nữa. nghe không thể nào mà không yêu cho được, Chỉ muốn lao vào nắn, bóp, xoa sensei thôi. Sensei ở hình hài thật cũng oai đấy cơ mà chẳng dễ thương gì cả nên không thích cho lắm. Giá mà có con mèo tròn mập như sensei chắc cả ngày mình ngồi nắn bóp nó mãi mất. :)))))
À, nhắc tới Natsume khôn thể không nhắc tới phần Ost cực hay nữa chứ, từ opening, ending song cho tới các bản nhạc không lời đều rất tuyệt, thực sự là cực kì hòa vào không khí a/m lắm luôn.
Nội dung hay, nhân vật đáng yêu, phần animation và âm nhạc cuốn hút, Natsume yuujinchou thực sự là một bộ a/m không thể không xem sau khi đã bắt đầu thấy ngán với các thể loại action khiến tâm hôn mệt lử. :)))) Mà xem vào hôm nào trời nắng ráo và có gió nhiều thì không còn gì tuyệt vời hơn. Cảm giác thật là dễ chịu lắm đó. Như được gột rửa tâm hồn luôn. :))))
Nhân dịp sắp có ss5, mình quyết định viết bài này, mong đến ngày được coi quá, lần tới chắc chắc sẽ viết một bài về Shingeki no Kyojin - bộ a/m khiến mình đang vô cùng điên đảo về độ hay và kịch tính của nó. Khác hẳn với Natsume Yuujinchou luôn.
Ja, mata ne, minna. ^/////^/'
Nhãn:
anime,
family,
friends,
love,
manga,
Natsume,
natsume yuujinchou,
Nyanko,
reiko,
sensei,
you,
yuujinchou
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




