Mạng xã hội đang ngày càng phô trương được sức mạnh của nó. Nhất là Facebook, có tới hàng tỉ người sử dụng mạng xã hội này hàng ngày và vì vậy sức ảnh hưởng của nó tới cuộc sống là vô cùng to lớn.
FB có rất nhiều mặt tốt như kết nối tất cả mọi người với nhau. Bạn có thể dễ dàng tìm ra người bạn học cùng tiểu học đã bao năm không gặp. Thậm chí còn tìm được cả người thân thất lạc ở tận quốc gia khác thông qua sức lan truyền không giới hạn của mạng xã hội này. FB còn có thể giúp bạn có được công việc kinh doanh qua mạng vô cùng thuận lợi. Rồi đủ thứ trò chơi giúp bạn giải trí. Và còn vô vàn những ưu điểm khác nhờ tính năng kết nối vô cùng rộng lớn của nó.
Thế nhưng mặt trái của nó cũng vô cùng nhiều, chắc cũng chẳng cẩn phải liệt kê ra làm gì nữa bới có lẽ ai cũng biết, cũng hiểu nhưng khó mà không dùng mạng xã hội được.
Thế giới hôm nay vẫn nháo nhác về vụ mất tích bí ẩn của chiếc máy bay Boing 777 của Malaysia chở hơn 300 người biến mất không một dấu tích. Các phương tiện truyền thông thi nhau đưa mọi thông tin có liên quan tới vụ việc này. Sáng nay có vô tình nghe được bài báo nói về việc con gái của tiếp viên trưởng liên tục post các dòng tweet cảm động lên trang Twitter của cô. Thực sự mà nói, tôi không thích việc những chuyện liên quan tới sống chết như thế này cứ mang ra cho cả thế giới thấy. Có cảm giác như là sự giả tạo vậy. Nếu tôi rơi vào trường hợp như cô gái này, có lẽ tôi chẳng còn tâm trạng nào mà cầm cái điện thoại hay sờ vào cái laptop để post mọi suy nghĩ mình lên như vậy. Có thể suy nghĩ mỗi người có khác nhau nhưng tôi thấy rất khó chịu với những người như vậy. Có lẽ mọi người đã quá phụ thuộc vào cái thế giới ảo đó rồi. Cái gì cũng phải khoe, phải viết lên mạng xã hội. Cảm giác như khi viết lên đó và mọi người sẽ nghĩ mình thật hiếu thảo, mình thật tốt, mình thật thế này thế kia chăng? Bạn có thể post một vài điều lên, cái đó thì tôi thấy cũng chẳng vấn đề gì lắm nhưng mà liên tùng tục cứ post thật khiến tôi khó chịu. Dù bố bạn có chết thì cái thế giới ảo đó có lẽ với bạn vẫn cần thiết hơn đấy nhỉ? Tại sao trong khoảng thời gian đó bạn không chia sẻ với chính những người thân trong gia đình, như an ủi mẹ bạn, anh chị em bạn? Tại sao bạn phải cố gắng viết quá nhiều như vậy làm gì. Hay thứ thực sự bạn muốn là những gì tôi đã nói ở trên?
Xin lỗi bạn khi tôi lại chỉ trích bạn khi bạn rơi vào hoàn cảnh như vậy nhưng thực sự điều tôi muốn nói với bạn là hãy chia sẻ với những người thực sự ở bên cạnh bạn hơn là việc ngồi viết những dòng đó lên. Nếu bạn không có viết lên cũng không ai nghĩ bạn không yêu cha bạn đâu. Dù sao tôi cũng cầu mong những điều tốt đẹp đến với gia đình bạn. Cầu cho chiếc máy bay trở về an toàn với tất cả mọi người.
Có lẽ là tôi nói cũng hơi quá. Nhưng dù sao đó cũng là quan điểm của tôi về việc sử dụng mạng xã hội. Với tôi, mạng xã hội chỉ nên chia sẻ những hoạt động thường ngày, những quan điểm lành mạnh hay gì gì đó tùy mỗi người nhưng những điều như việc bạn đau khổ thế nào khi một người nào đó ra đi thì có lẽ tôi nghĩ chúng ta nên thực sự chia sẻ với những người thực sự đang ở bên cạnh mình thôi. Vì mạng xã hội THỰC SỰ KHÔNG SẠCH SẼ chút nào để bạn viết lên những cảm xúc về những người đã khuất hay những trường hợp như cô gái phía trên.
Cũng giống như vậy, tôi có cô bạn học cùng lớp. Ông nội cô bạn đó mất, liên tùng tục không ngưng nghỉ, cô liên tục post những dòng chữ có vẻ là dàn dụa nước mắt những tình cảm dành cho ông nội lên FB. Buồn đến vậy nhưng vẫn không thê ngừng sờ vào cái điện thoại nhỉ. Tất nhiên, tôi unfriend cô bạn đó. Thứ tình cảm giả tạo, nhất là khi đến viếng, nhìn cái phong cách của cô bạn đó là tôi biết cô đau khổ như thế nào rồi.
Ờ, mà cái kiểu như thế này mình cũng gặp kha khá nhiều rồi. Thế mới biết cái thế giới ảo và mạng xã hội tạo ra có sức khủng khiếp như thế nào. Tất tần tật mọi suy nghĩ, cảm xúc phải viết ra cho cả xã hội biết mới đúng kiểu!
Có lẽ là có nhiều người không đồng tình với cách suy nghĩ của mình lắm đây. :3
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mới đó mà đã 3 năm.
Cầu cho các vị thần linh phù hộ cho Nhật Bản.
Cầu cho linh hồn những người ra đi được yên nghỉ.
Mong những người sống sót vững vàng bước tiếp.
Mong cho những thảm họa như vậy không bao giờ xảy ra với bất kì ai nữa.
Hy vọng một thế giới hòa bình, một thế giới không có thiên tai.
Dù điều đó dường như viển vông.
Hy vọng sẽ sớm tìm được máy bay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét