Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Because this world is cruel

      Bệnh viện là nơi mình ghét đến nhất trên đời dù cho cái thân còm này cũng phải lết xác đến đó nhều lần không đếm xuể. Và có lẽ vì đến quá nhiều, vừa nhiều lần, vừa nhiều loại bệnh viện mà chứng kiến biết bao những câu chuyện để thấy sao đời mình nó vẫn còn hạnh phúc khủng khiếp. Mà cũng may hơn là vài năm đổ lại đây không còn phải dấn thân nơi bệnh viện nữa.

      Nhân dịp cuối tuần và đầu tuần đều phải lết xác lên bệnh viện tự nhiên cái cảm xúc lâu rồi không phải trải qua nó lại trỗi dậy. Cái cảm giác thấy ranh giới sống chết sao mà nó mỏng manh thế. Cái lúc sắp con người sắp ra đi mới thấy yêu quý cái thế giới vừa đẹp vừa tàn nhẫn này biết bao. Ngoài ra thì việc chứng kiến thái độ của bác sĩ cũng là điều minh muốn nói đến trong cái bài viết này.


      Đầu tiên sẽ là về thái độ bác sĩ.

      Hôm thứ 7 đưa đứa em trên lớp bị kim máy may đâm xuyên tay đến viện 19-8. Cảnh tượng đầu tiên khi vào phòng cấp cứu là máu, máu khắp nơi, máu trên nền đất, máu trên cánh cửa, máu trên ga trải giường. Lâu rồi mới thấy có lắm máu như vầy. Thật sự thấy đáng sợ. Có lẽ trước mình là một ca bị tai nạn nào đó. Nhưng điều lạ là không ai dọn tất cả chỗ máu đó. Có lẽ vì là thứ 7 với hết giờ hành chính nên vậy chăng. Mà dù lí do nào đi nữa thì cái bệnh viện đó thật sự rất vô trách nhiệm. Không dọn dẹp là một chuyện, đây lại còn để bệnh nhận ngồi đợi gần 1 tiếng đồng hồ mà không thèm sơ cứu. Rõ ràng con bé kia cũng không phải bị quá nặng hay gì cả nhưng còn nguyện mũi kim trong tay không lấy ra được mà bác sĩ vẫn còn đi tắm được thì mình thấy cũng tài. Xong đi ra đỏng đảnh gào rú đòi mua thuốc này nọ nọ kia. Tất nhiên, vì ngoài giờ hành chính, chỉ đi gắp cái mũi kim ra khỏi tay, con bé mất hơn 1 củ luôn. Một vài dịch vụ có hóa đơn, còn lại thì không. Vì cũng chẳng quen biết ai nên cũng chịu. Nhẫn nhịn cho bác sĩ gắp kim ra cho nó lành, không thì lại rách chuyện. Lâu lâu mới được nghe bác sĩ quát tháo, kể cũng nhơ nhớ dù cho toàn quát những thứ vô lý bởi lỗi tại lão bác sĩ chứ tại ai. Mà cái bệnh viện 19-8 là thuộc bộ công an thì phải, cũng chẳng biết nó được thành lập từ năm nào cơ mà nhìn cái cơ đồ sập xệ của nó thật đáng lo ngại. Chưa bao giờ mình thấy có cái bệnh viện bẩn thỉu như thế, nước nhỏ lung tung, tường vôi rêu mốc kinh hoàng. Khung cảnh xung quanh ảm đạm như nhà ma. Nhìn cái gì cũng thấy bẩn thỉu vô cùng. Bệnh viện nội tiết ghê là thế nhưng có lẽ cũng phải chịu thua cái viện này. Bảo sao chả thấy có bệnh nhân mấy. Mà thôi thì cũng may lúc con bé kia vào tiểu phẫu, bác sĩ cũng nhẹ nhàng mà gắp ra, mỗi tội bắt mình đưa 50k tiền tiêm uốn ván mà không có đưa cho mình cái hóa đơn nào sất. Ầy, tóm lại mình không muốn tới viện này lần thứ 2. Bởi cả cơ sở vật chất lẫn thái độ bác sĩ.

       Hôm nay đưa mẹ đi khám chân ở Bạch Mai. Bệnh viện trung ương có đầu tư có khác. Chất hơn hẳn 19-8 luôn. Dù Bạch Mai cũng thuộc top những BV ô nhiễm nhất HN. Ờ, vì không thể chờ được dòng người đông đúc khám bằng bảo hiểm y tế nên mẹ quyết định khám theo yêu cầu cho nó lành. Mà có lẽ cũng vì khám theo yêu cầu nên mình thấy khá hài lòng về chất lượng dịch vụ. Bác sĩ, điều dưỡng, người hướng dẫn đều vui vẻ giải thích này kia với bệnh nhân mà dù có thái độ thì cũng không khiến người ta thấy khó chịu cho lắm vì vẫn trong chừng mực chấp nhận được. Không biết là nếu khám bảo hiểm thì có được như vầy không nhỉ. Thắc mắc ghê, nhưng dù sao thì mình cũng không mong muốn tới bệnh viện này lần nữa. Mà tóm lại là chả bao giờ muốn đi viện ấy. =))))

       Ngành y tế đang trong cơn bão tố. Mà chắc chắc là không oan rồi. Quá tải, làm ăn gian dối, ăn tiền, thái độ với bệnh nhân, vô trách nhiệm,... và vô vàn những điều khác nữa khiến người ta buồn đau vì y đức y bác sĩ thời nay. Giờ mỗi lần đi viện là như đi đày, là như đi vào chỗ chết khiến ai cũng sợ hãi. Đi cũng chết mà ở nhà cũng chẳng xong. Đúng là loạn. Giờ chỉ có biện pháp cho tất cả các bác sĩ đi học lớp đạo đức mỗi tuần 1 buổi với cho thanh tra ngầm đi tuần khắp các loại bệnh viện mới may ra giảm được cái ung nhọt này của ngành y tế.

        Lại tự nhiên nhớ đến hôm nay thấy vài bác sĩ thực tập, gương mặt sáng ngời, có vẻ rất nhiệt huyết với bệnh nhân và bệnh viện mà thầm nghĩ, giá như họ giữ mãi được cái khuôn mặt họ như ngày đầu đi làm thì tốt biết bao. Mà kể ra thì cũng khổ thân họ, cái ngành đầy áp lực, mỗi ngày mệt mỏi chiến đấu với nhưng thứ mà không phải ai cũng có gan làm được. Cơ mà họ đã chọn ngành này nghĩa là họ đã phải chấp nhận những khó khăn của ngành rồi mà. Đâu thể đổ lên đầu bệnh nhân được. Giá có cái kính lúp xem được đạo đức mỗi người, chúng ta có thể chọn được những người thực sự xưng đáng làm bác sĩ cứu người nhỉ. Và giá con người không phụ thuộc vào tiền như bây giờ có lẽ các bác sĩ cũng sẽ tốt lên bao nhiêu, sẽ chẳng làm khó chúng ta mỗi lần đi viện. Thật đáng tiếc là chẳng bao giờ có cái thứ viễn tưởng đó. Dù có nói gì, ước gì đi chăng nữa, chúng ta chắc chắn vẫn sẽ phải phó mặc thân mình cho số phân thôi. Gặp được bác sĩ tốt thì sống, thì được đối xử tốt, ngược lại thì ăn chửi, thì què quặt, quá thì tẻo.



                                                                                                                                                                                                                                                 ------------



        Nhắc tới bác sĩ thì không thể nhắc tới bệnh nhân. Ở viện, bác sĩ khổ 1 thì bệnh nhân khổ 10, nào là tiền đi khám, nào là đút lót, nào là sợ hãi khi bị y bác sĩ cho ăn chửi, nào là chiến đấu với việc xếp hàng mệt mỏi để khám, nào là chuẩn bị tâm lý đón nhận kết quả khám chữa bệnh của mình... đủ thứ đổ lên đầu người dân khi đi viện. Thế mới biết ở bệnh viện đáng sợ đến thế nào.

         Hôm nay ở Bạch Mai, mình đang đứng bỗng có một bác chạy ra khỏi khu khám bệnh khóc như mưa. Mình đoán là mắc ung thư nên mới vậy. Lại nhắc đến ung thư, cái căn bệnh đưa con người về cõi chết trong đau đớn đó vẫn chẳng có cách gì chữa khỏi hết được. Có kéo dài được thêm vài năm thì rồi cũng chết, chả ai khác được. Mình cũng từng được hưởng cảm giác chờ đợi xem có bị không. May mà không sao. Không thì không biết mình sẽ phản ứng như thế nào nữa.

         Mỗi ngày đi học về qua bệnh viện huyết học lại thấy mấy em bé cạo đầu, gầy gò được bố mẹ dẫn đi lại quanh viện. Ung thư máu là chắc rồi. Chợt thấy cái thế giới này sao mà tàn khốc và bất công. Những kẻ đâm thuê chém mướn, giết người cướp của, tham nhũng, lừa đảo thì cứ sóng nhởn nhơ mà chẳng làm sao. Vậy mà những đứa trẻ còn chưa biết cuộc đời có những vị gì thì phải gánh chịu những căn bệnh có thể khiến mạng sống của chúng bị tước đoạt bất cứ lúc nào. Người lắm tiền thì chẳng thấy mấy khi bệnh tật gì đâu vì sống sướng mà, họ ăn của ngon vật tốt chứ nào có như người nghèo ăn của ôi của thiu để mà dính bệnh, mà có bệnh, ít nhất họ có tiền, họ sẽ được hưởng dịch vụ chữa bệnh tốt nhất. Người nghèo sao cứ khổ mãi thế, hết bệnh nọ tật kia, nghèo cứ nghèo mãi, chẳng bao giờ ngóc đầu lên được. Rồi cuối cùng chết vì không có tiền chữa bệnh. Bất công! Thế giới này quá bất công. Tàn nhẫn, quá tàn nhẫn. Những thứ đáng chết thì không chết, người đáng sống thì bị lôi đi. Đôi khi mình nghĩ liệu thực sự Chúa Trời hay Phật Tổ có thật không mà sao thế giới lại lắm khoảng đen đến thế.

        Có đi viện mới thấy sao mà bây giờ quá lắm người bị bệnh, mà toàn bị bệnh nặng. Tất cả là vì chất lượng sống của người dân bây giờ quá tệ. Cái gì cũng độc hại, ăn cũng chết mà không ăn cũng chết. Nhưng suy cho cùng, những thứ độc hai, môi trường ô nhiễm thì cũng lại do con người gây nên cả. Gây ra tội thì phải chịu. Nhưng mà hầu như thì kẻ gây chuyện chẳng mấy khi dính đòn. Cũng tại sống trong cái thế giới đầy rẫy bất công. Thôi thì cũng phái tự mà chịu thôi.

        Có đi viện mới thấy ranh giới sống chết mong manh. Như cái mành chỉ treo chuông. Hôm nay vẫn sống mà ngày mai có khi chết trên bàn mổ. Đang vui phơi phơi, đi khám bệnh cho vui thế mà không ngờ dính ung thư mấy tháng sau thì tẻo. Gần nhà có cái cô hoàn toàn bình thường, tự nhiên đi khám biết u não. Lên viện điều trị 1 tháng thì chết luôn. Buồn. Có người muốn sống bao nhiêu thì chẳng may dính bệnh hay tai nạn mà chết. Có kẻ thì lại không quý trong cái cuộc sống mình đang có thì lại đâm đầu vào chỗ chết. Tất cả cũng đều gặp nhau tại cái nhà xác bệnh viện. Có nhưng giọt nước mắt lăn dài trên má khi biết mình chẳng còn sống được bao lâu. Những giọt nước mắt tiếc nuối cho những gì đã hay chưa làm được cho bản thân và cho những người khác. Và có những giọt nước mắt rơi tiếc thương cho con người đã ra đi ấy...

       Máu là dòng chảy sinh mệnh của mỗi con người. Bệnh viện là nơi có nhiều thứ đó trôi đi nhất. Nó đón nhận những dòng chảy đó, có khi nó làm cho dòng chảy hồi sinh, có khi nó không làm được, phải để cho dòng chảy đó trôi tuột đi. Âu cũng là cái số của mỗi con người.

       Hỉ, nộ, ái, ố luôn hiện hữu trong bệnh viện. Một xã hội thu nhỏ trong bệnh viện có phần tàn nhẫn hơn cuộc sống bên ngoài một chút nhưng nó lại thể hiện chân thật nhất bản chất của con người. Bởi đứng trước sự sống và cái chết, chẳng ai lại che giấu điều đó cả. Và giá trị của con người cũng từ đó mà thể hiện.

       Bác sĩ là những người có khả năng nắm trong tay sự sống và cái chết. Tất nhiên là cũng có khi họ chẳng thể níu giữ được sự sống bởi họ không là thần thánh. Nhưng với bệnh nhân, họ là hy vọng. Và bệnh nhân là những người muốn níu giữ sự sống, họ sợ hãi cái chết. Nơi có những lằn ranh giữa sự sống và cái chết lại là nơi có quá nhiều tự tàn bạo, bất công, thủ đoạn, tàn nhẫn... của con người, nó lại càng làm cho cái lằn ranh đó trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

     Sống chết chỉ cách nhau có vài tích tắc. Dù đang vui vẻ hôm nay nhưng chẳng biết ngày mai sẽ thế nào. Thế nên hãy cố gắng sống trọn vẹn mỗi ngày. Dù thế giới đầy rẫy bất công và bạc bẽo nhưng nó cũng có vô vàn điều đẹp đẽ. Những em bé bị ung thư nhưng vẫn nở nụ cười to khi được ai đó cho cái kẹo hay bông hoa. Các bác sĩ có khi cáu gắt với bệnh nhận nhưng đôi khi cũng nở nụ cười khi nghe bệnh nhận nói cảm ơn bằng cả tấm lòng (tất nhiên là với điều kiện họ có thể chậm lại và nghe được câu nói đó bằng trái tim).




      Chẳng liên quan lắm nhưng tự nhiên nhớ đến một câu trong truyện Rurouni Kenshin của tác giả Nobuhiro Watsuki: "Chân giá trị của một con người được thể hiện khi họ chết đi có bao nhiêu người nhỏ lệ tiếc thương". 


                                                                                  
 
Bức ảnh cũng chả liên quan luôn =))))


                                      

                                      ------------------------------------------------------------



Đọc lại cả bài, tự nhiên thấy nó quá xa so với nhưng gì định viết =)))) Đã thế lại còn lung tung, không rõ ràng, thôi kệ, nghĩ thế nào thì viết vậy thui. Dốt văn có báo chứng rồi mà =))))) Nói chung là bài này không diễn đạt được cái mình nghĩ cho lắm. =))))


 

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Một ngày ức chế

Cả một ngày tả tơi ở Ninh Hiệp về mệt sắp chết tưởng được yên ổn nghỉ ngơi chút thì mấy bé tầng dưới chạy rầm rầm như muốn phá nhà để lên lấy quần áo.

Tức mình lại dậy. Dậy và rồi phát hiện cái quần bò không cánh mà bay. Mịa. Ức chế lắm rồi, éo chịu được mấy cái con điên ở đây nữa.

Đùa, toàn học ngoại thương cả, chẳng biết đầu óc các em giỏi cỡ nào chứ ý thức của các em to không hơn cái...
hạt nhót. Con gái con đứa gì mà sống bẩn thỉu, trước cửa phòng giày dép cái ngược cái xuôi, cái trên cái dưới, vứt la liệt. Nhìn lúc nào cũng thấy bẩn bẩn. Mà thôi, thì các em lười, các em bẩn ra sao chị đây cũng chả quan tâm. Cơ mà các em làm lắm việc gây nhức óc cho người khác quá đáng lắm rồi thì nay chị đây sẽ cho các em một bài học luôn.

Cái loại con gái con đứa vô ý thức, đi cầu thang mà như khủng long bạo chúa xổng chuồng. Bất kể đêm ngày, sớm muộn, đi cứ rầm rầm như muốn vỡ cả cái cầu thang. Chả cần biết ai tỉnh ai thức. Cứ dẫm đạp như chả có ai. Mịa, đi lên chỗ phơi quần áo đã điên, lúc phơi các em còn điên hơn nữa. Cứ cái chỗ quần áo người ta khô rồi thì các em tương luôn quần áo ướt vào giữa. Đến lúc người ta lên lấy đồ thì chỗ ướt chỗ khô, trong khi có hẳn cái khu để các em có thể để quần áo khô của người ta vào đấy để tránh ướt thì không có đứa nào làm được. Đùa, các em bị teo não hả? Đã thế, quần áo phai màu thì phải biết đường mà phơi tránh quần áo người ta ra. Là điều đương nhiên vậy mà không hiểu vô tình hay hữu ý mà các em cứ tương vào chỗ có áo trắng của chị và đứa bạn chị để mà mấy cái áo không màu thành có màu ấn tượng luôn.

Mà lại được cái chả thù chả oán gì với nhau thế mà có em còn nhẫn tâm cắt luôn cái áo sơ mi yêu quý của chị ra. Nói thật là ở đây đã lâu nhưng cũng chả bao giờ giao lưu gì nên chị nghĩ là chị chả làm cái điều mịa gì mà em phải lên cắt áo của chị cả. Thậm chí chị còn chả biết mặt được từng đứa các em thì thế éo nào các em lại đi cắt áo chị?

Đã thế lại thêm cái tội hay cầm nhầm nữa chứ. Nói thật với các em, chị ở đây 3 năm rồi nhưng chưa một lần cầm nhầm của đứa nào dù 1 cái tà lỏn. Thế mà các em cứ lần này đến lần khác, cầm nhầm biết bao nhiêu thứ. Đến lúc xuống hỏi thì lại lý sự, em tưởng là của bạn em, rồi thì bạn em nó tưởng của đứa bạn nữa nên nó cầm về quê rồi?!! Thế là cái mẹ gì vậy??? Éo đỡ được luôn. Rồi một lần em cầm nhầm cái khăn tắm bạn chị, đúng lúc nó định lên nó lấy. Bạn chị nó đòi lại, em lại tiếp tục, em tưởng của bạn em. Xong rồi không dừng lại ở đó em còn chơi ngay câu vs con bạn em: "Thế hóa ra là mình lấy đồ xuống cho nó à?". Mợ, em bị ngu hả? Mà đúng là ngu, ai bảo em ngu em cầm xuống, bạn chị nó bảo em cầm xuống cho nó hả đồ thần kinh?

Nhà vệ sinh chị đi học chị cũng chẳng khóa đâu, các em có nhỡ rơi quần áo rồi chạy xuống giặt nhờ hay có mót quá mà không chạy kịp về phòng, thôi thì chạy tạm vào nhà vệ sinh phòng chị cũng chả sao, cơ mà ý thức các em tốt quá cơ. Đi dép bẩn nhoe nhoét hết cả phòng chị, rồi có hôm về nhà thấy bồn cầu tung tóe tởm lợm. Em bảo sao chị không điên.

Đã thế, các em còn trơ tráo lên vay tiền, mượn này mượn nọ như chúng ta đã quen nhau từ lâu. Gần đây thì có em lên mượn bạn chị cái loa. Bạn chị nó không cho, em còn quay ra nói giọng khó chịu: "Tại sao chị không cho em mượn?", bạn chị nó bảo không thích cho thì em lại vặn: "Sao chị không thích cho?". Đùa, em là cái chó gì mà chị phải cho em mượn. Người ta dùng, người ta không cho thì thôi lại còn vặn vẹo. Đúng là các em bị điên cmn rồi các em ợ.

Xe pháo bác chủ nhà đã dặn là xe khách thì để nhà bên cạnh, vậy mà các em vẫn cứ tương vào chỗ để đấy. Chỗ để xe thì chật, có những hôm đi học về muộn, không còn chỗ nào để mà nhét xe vào nữa. Chả nhẽ chị lại dắt cmn xe của bạn em ra ngoài.

Rồi thì còn vô vàn những điều hay ho nữa về các em mà chị éo muốn nói ra. Thôi thì nhân dịp các em lại cầm nhầm quần chị, mai chị phải xuống gặp bác chủ nhà để quán triệt tình thần tự giác cao độ của các em thôi. Và lần này, chị sẽ không nói nhẹ nhàng như mọi lần đâu. Và lần sau còn mất cái gì, phai màu cái gì thì liệu cái thần hồn mấy cái quần áo chết giẫm của các em đấy. Thích thì chị chiều hết. Nhé.