Cả một ngày tả tơi ở Ninh Hiệp về mệt sắp chết tưởng được yên ổn nghỉ ngơi chút thì mấy bé tầng dưới chạy rầm rầm như muốn phá nhà để lên lấy quần áo.
Tức mình lại dậy. Dậy và rồi phát hiện cái quần bò không cánh mà bay. Mịa. Ức chế lắm rồi, éo chịu được mấy cái con điên ở đây nữa.
Đùa, toàn học ngoại thương cả, chẳng biết đầu óc các em giỏi cỡ nào chứ ý thức của các em to không hơn cái... hạt nhót. Con gái con đứa gì mà sống bẩn thỉu, trước cửa phòng giày dép cái ngược cái xuôi, cái trên cái dưới, vứt la liệt. Nhìn lúc nào cũng thấy bẩn bẩn. Mà thôi, thì các em lười, các em bẩn ra sao chị đây cũng chả quan tâm. Cơ mà các em làm lắm việc gây nhức óc cho người khác quá đáng lắm rồi thì nay chị đây sẽ cho các em một bài học luôn.
Cái loại con gái con đứa vô ý thức, đi cầu thang mà như khủng long bạo chúa xổng chuồng. Bất kể đêm ngày, sớm muộn, đi cứ rầm rầm như muốn vỡ cả cái cầu thang. Chả cần biết ai tỉnh ai thức. Cứ dẫm đạp như chả có ai. Mịa, đi lên chỗ phơi quần áo đã điên, lúc phơi các em còn điên hơn nữa. Cứ cái chỗ quần áo người ta khô rồi thì các em tương luôn quần áo ướt vào giữa. Đến lúc người ta lên lấy đồ thì chỗ ướt chỗ khô, trong khi có hẳn cái khu để các em có thể để quần áo khô của người ta vào đấy để tránh ướt thì không có đứa nào làm được. Đùa, các em bị teo não hả? Đã thế, quần áo phai màu thì phải biết đường mà phơi tránh quần áo người ta ra. Là điều đương nhiên vậy mà không hiểu vô tình hay hữu ý mà các em cứ tương vào chỗ có áo trắng của chị và đứa bạn chị để mà mấy cái áo không màu thành có màu ấn tượng luôn.
Mà lại được cái chả thù chả oán gì với nhau thế mà có em còn nhẫn tâm cắt luôn cái áo sơ mi yêu quý của chị ra. Nói thật là ở đây đã lâu nhưng cũng chả bao giờ giao lưu gì nên chị nghĩ là chị chả làm cái điều mịa gì mà em phải lên cắt áo của chị cả. Thậm chí chị còn chả biết mặt được từng đứa các em thì thế éo nào các em lại đi cắt áo chị?
Đã thế lại thêm cái tội hay cầm nhầm nữa chứ. Nói thật với các em, chị ở đây 3 năm rồi nhưng chưa một lần cầm nhầm của đứa nào dù 1 cái tà lỏn. Thế mà các em cứ lần này đến lần khác, cầm nhầm biết bao nhiêu thứ. Đến lúc xuống hỏi thì lại lý sự, em tưởng là của bạn em, rồi thì bạn em nó tưởng của đứa bạn nữa nên nó cầm về quê rồi?!! Thế là cái mẹ gì vậy??? Éo đỡ được luôn. Rồi một lần em cầm nhầm cái khăn tắm bạn chị, đúng lúc nó định lên nó lấy. Bạn chị nó đòi lại, em lại tiếp tục, em tưởng của bạn em. Xong rồi không dừng lại ở đó em còn chơi ngay câu vs con bạn em: "Thế hóa ra là mình lấy đồ xuống cho nó à?". Mợ, em bị ngu hả? Mà đúng là ngu, ai bảo em ngu em cầm xuống, bạn chị nó bảo em cầm xuống cho nó hả đồ thần kinh?
Nhà vệ sinh chị đi học chị cũng chẳng khóa đâu, các em có nhỡ rơi quần áo rồi chạy xuống giặt nhờ hay có mót quá mà không chạy kịp về phòng, thôi thì chạy tạm vào nhà vệ sinh phòng chị cũng chả sao, cơ mà ý thức các em tốt quá cơ. Đi dép bẩn nhoe nhoét hết cả phòng chị, rồi có hôm về nhà thấy bồn cầu tung tóe tởm lợm. Em bảo sao chị không điên.
Đã thế, các em còn trơ tráo lên vay tiền, mượn này mượn nọ như chúng ta đã quen nhau từ lâu. Gần đây thì có em lên mượn bạn chị cái loa. Bạn chị nó không cho, em còn quay ra nói giọng khó chịu: "Tại sao chị không cho em mượn?", bạn chị nó bảo không thích cho thì em lại vặn: "Sao chị không thích cho?". Đùa, em là cái chó gì mà chị phải cho em mượn. Người ta dùng, người ta không cho thì thôi lại còn vặn vẹo. Đúng là các em bị điên cmn rồi các em ợ.
Xe pháo bác chủ nhà đã dặn là xe khách thì để nhà bên cạnh, vậy mà các em vẫn cứ tương vào chỗ để đấy. Chỗ để xe thì chật, có những hôm đi học về muộn, không còn chỗ nào để mà nhét xe vào nữa. Chả nhẽ chị lại dắt cmn xe của bạn em ra ngoài.
Rồi thì còn vô vàn những điều hay ho nữa về các em mà chị éo muốn nói ra. Thôi thì nhân dịp các em lại cầm nhầm quần chị, mai chị phải xuống gặp bác chủ nhà để quán triệt tình thần tự giác cao độ của các em thôi. Và lần này, chị sẽ không nói nhẹ nhàng như mọi lần đâu. Và lần sau còn mất cái gì, phai màu cái gì thì liệu cái thần hồn mấy cái quần áo chết giẫm của các em đấy. Thích thì chị chiều hết. Nhé.
Tức mình lại dậy. Dậy và rồi phát hiện cái quần bò không cánh mà bay. Mịa. Ức chế lắm rồi, éo chịu được mấy cái con điên ở đây nữa.
Đùa, toàn học ngoại thương cả, chẳng biết đầu óc các em giỏi cỡ nào chứ ý thức của các em to không hơn cái... hạt nhót. Con gái con đứa gì mà sống bẩn thỉu, trước cửa phòng giày dép cái ngược cái xuôi, cái trên cái dưới, vứt la liệt. Nhìn lúc nào cũng thấy bẩn bẩn. Mà thôi, thì các em lười, các em bẩn ra sao chị đây cũng chả quan tâm. Cơ mà các em làm lắm việc gây nhức óc cho người khác quá đáng lắm rồi thì nay chị đây sẽ cho các em một bài học luôn.
Cái loại con gái con đứa vô ý thức, đi cầu thang mà như khủng long bạo chúa xổng chuồng. Bất kể đêm ngày, sớm muộn, đi cứ rầm rầm như muốn vỡ cả cái cầu thang. Chả cần biết ai tỉnh ai thức. Cứ dẫm đạp như chả có ai. Mịa, đi lên chỗ phơi quần áo đã điên, lúc phơi các em còn điên hơn nữa. Cứ cái chỗ quần áo người ta khô rồi thì các em tương luôn quần áo ướt vào giữa. Đến lúc người ta lên lấy đồ thì chỗ ướt chỗ khô, trong khi có hẳn cái khu để các em có thể để quần áo khô của người ta vào đấy để tránh ướt thì không có đứa nào làm được. Đùa, các em bị teo não hả? Đã thế, quần áo phai màu thì phải biết đường mà phơi tránh quần áo người ta ra. Là điều đương nhiên vậy mà không hiểu vô tình hay hữu ý mà các em cứ tương vào chỗ có áo trắng của chị và đứa bạn chị để mà mấy cái áo không màu thành có màu ấn tượng luôn.
Mà lại được cái chả thù chả oán gì với nhau thế mà có em còn nhẫn tâm cắt luôn cái áo sơ mi yêu quý của chị ra. Nói thật là ở đây đã lâu nhưng cũng chả bao giờ giao lưu gì nên chị nghĩ là chị chả làm cái điều mịa gì mà em phải lên cắt áo của chị cả. Thậm chí chị còn chả biết mặt được từng đứa các em thì thế éo nào các em lại đi cắt áo chị?
Đã thế lại thêm cái tội hay cầm nhầm nữa chứ. Nói thật với các em, chị ở đây 3 năm rồi nhưng chưa một lần cầm nhầm của đứa nào dù 1 cái tà lỏn. Thế mà các em cứ lần này đến lần khác, cầm nhầm biết bao nhiêu thứ. Đến lúc xuống hỏi thì lại lý sự, em tưởng là của bạn em, rồi thì bạn em nó tưởng của đứa bạn nữa nên nó cầm về quê rồi?!! Thế là cái mẹ gì vậy??? Éo đỡ được luôn. Rồi một lần em cầm nhầm cái khăn tắm bạn chị, đúng lúc nó định lên nó lấy. Bạn chị nó đòi lại, em lại tiếp tục, em tưởng của bạn em. Xong rồi không dừng lại ở đó em còn chơi ngay câu vs con bạn em: "Thế hóa ra là mình lấy đồ xuống cho nó à?". Mợ, em bị ngu hả? Mà đúng là ngu, ai bảo em ngu em cầm xuống, bạn chị nó bảo em cầm xuống cho nó hả đồ thần kinh?
Nhà vệ sinh chị đi học chị cũng chẳng khóa đâu, các em có nhỡ rơi quần áo rồi chạy xuống giặt nhờ hay có mót quá mà không chạy kịp về phòng, thôi thì chạy tạm vào nhà vệ sinh phòng chị cũng chả sao, cơ mà ý thức các em tốt quá cơ. Đi dép bẩn nhoe nhoét hết cả phòng chị, rồi có hôm về nhà thấy bồn cầu tung tóe tởm lợm. Em bảo sao chị không điên.
Đã thế, các em còn trơ tráo lên vay tiền, mượn này mượn nọ như chúng ta đã quen nhau từ lâu. Gần đây thì có em lên mượn bạn chị cái loa. Bạn chị nó không cho, em còn quay ra nói giọng khó chịu: "Tại sao chị không cho em mượn?", bạn chị nó bảo không thích cho thì em lại vặn: "Sao chị không thích cho?". Đùa, em là cái chó gì mà chị phải cho em mượn. Người ta dùng, người ta không cho thì thôi lại còn vặn vẹo. Đúng là các em bị điên cmn rồi các em ợ.
Xe pháo bác chủ nhà đã dặn là xe khách thì để nhà bên cạnh, vậy mà các em vẫn cứ tương vào chỗ để đấy. Chỗ để xe thì chật, có những hôm đi học về muộn, không còn chỗ nào để mà nhét xe vào nữa. Chả nhẽ chị lại dắt cmn xe của bạn em ra ngoài.
Rồi thì còn vô vàn những điều hay ho nữa về các em mà chị éo muốn nói ra. Thôi thì nhân dịp các em lại cầm nhầm quần chị, mai chị phải xuống gặp bác chủ nhà để quán triệt tình thần tự giác cao độ của các em thôi. Và lần này, chị sẽ không nói nhẹ nhàng như mọi lần đâu. Và lần sau còn mất cái gì, phai màu cái gì thì liệu cái thần hồn mấy cái quần áo chết giẫm của các em đấy. Thích thì chị chiều hết. Nhé.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét